Dạo này lên mạng đọc stt của những đứa bạn của mình thấy nhiều nỗi buồn quá, cuộc đời đúng là bể khổ…giá mà mình có thể giúp gì
được cho mọi người …giá mà có thể làm
được điều gì đó cho mọi người đỡ buồn thì hay biết mấy …nhưng cái thân mình
cũng đang giống thân một con lừa rùi,
con lừa đang phải gánh hàng đống khó khăn, gánh hàng tá nỗi buồn, và áp lực
trên lưng … mình chẳng biết làm gì để giúp mọi người ….bởi mình cũng đang cố
gắng…để tu dưỡng tinh thần và sức khỏe …để dẫu cho có thêm hàng tá khó khăn thì
con lừa kia cũng sẽ không bị gục xuống mà ngã …mọi người ơi hãy cố lên nhé, có
cuộc sống nào mà không có nỗi buồn đâu, đôi khi cuộc sống là hàng tá lo lắng,
hàng tá nỗi buồn, …vậy những lúc nào thật buồn thì hãy nhớ đến những niềm vui
và hạnh phúc để quên đi nhé ….chúng ta cùng cố gắng để chiến đấu với cuộc sống,
với nỗi buồn, và để dành giật lấy cái gọi là “ hạnh phúc” mọi người nhé.
Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013
Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013
Em chỉ là cô gái bình thường @@
Em .....
Chỉ là một cô gái bình thường ...cũng chẳng thể xinh đẹp như ai ..cũng chẳng nhận được nhiều sự quan tâm như ai đó ...
Em cũng không giỏi giang đôi khi còn rất vụng, Không biết cách làm cho người khác vui, không biết giải tỏa tâm sự cùng người khác
Em .. Đôi khi vẫn là chính em mặc dù em đã cố gắng để thay đổi, em đã cố gắng để có thể sống tốt hơn...để được mọi người quan tâm nhiều hơn, để được chia sẻ và đồng cảm mỗi lúc buồn
Nhưng ..có lẽ em chỉ là một cô gái bình thường nên đối với em cái gì cũng chỉ đến với em một cách bình thường theo quy luật của tự nhiên mà thôi ...phải rồi em là một cô gái bình thường nên đôi khi nhìn thấy sự quan tâm của ai đó dành cho ai đó em thấy chạnh lòng ... bởi em là một cô gái bình thường nên em không thể được quan tâm như người ta.... em chẳng có gì để người ta có thể quan tâm đến em nhiều hơn... Một sự nhạt nhẽo từ ngay chính con người em .....và em cảm thấy ghen tị biết nhường nào. Em chỉ là một cô gái bình thường nên cũng không có quyền đòi hỏi, em cũng chẳng mơ mộng xa xôi với chàng hoàng tử cưỡi bạch mã tới nắm tay em ... em chỉ mơ về một chàng trai chân phương, và chân thành với em....một chàng trai có thể làm tim em ấm lại, một chàng trai sẵn sàng cùng em vượt qua bao sóng gió của cuộc đời .... chỉ bình thường vậy thôi nhỉ ....
Cuộc đời biết đâu ngày mai ...em vẫn cứ đi dù đã không ít lần gánh chịu những trận cuồng phong dữ dội trên con đường em đi ... đã không ít lần em muốn thả lỏng mình để hòa vào trong gió, trong bụi, hòa vào những đám mây để rồi tan biến ... thế nhưng em vẫn đi ..... em từ bỏ ngay ý nghĩ đó bởi em biết rằng em còn có gia đình, còn có bố mẹ, còn có những người thân yêu .....em biết rằng con bạn thân của em cũng sẽ chẳng bao giờ để em tan vào cát bụi như vậy... nó luôn đến đúng lúc trước khi em kịp làm một điều gì đó kinh khủng .... em chỉ là một người bình thường nên em hãy sống như người bình thường đừng có mơ ước những điều phi thực tế ... dù biết sống là để mơ ước ... nhưng ta đâu biết rằng cuộc sống hiện tại chính là ước mơ của mình rôi ... em thấy sự sống quan trong thế nào nên em sẽ không bao giờ cho phép mình tan vào cát bụi,,,,em sẽ đi và vẫn đi dù cho có muôn ngàn sóng gió .... em là một cô gái bình thường nhưng em có trái tim yêu thương và khao khát yêu thương.... hãy đến bên em với những gì bình thường nhất....em không cần anh phải chứng tỏ mình... em chỉ cần anh là người bình thường, nhưng yêu em chân thành và sống chân phương anh nhé .
Chỉ là một cô gái bình thường ...cũng chẳng thể xinh đẹp như ai ..cũng chẳng nhận được nhiều sự quan tâm như ai đó ...
Em cũng không giỏi giang đôi khi còn rất vụng, Không biết cách làm cho người khác vui, không biết giải tỏa tâm sự cùng người khác
Em .. Đôi khi vẫn là chính em mặc dù em đã cố gắng để thay đổi, em đã cố gắng để có thể sống tốt hơn...để được mọi người quan tâm nhiều hơn, để được chia sẻ và đồng cảm mỗi lúc buồn
Nhưng ..có lẽ em chỉ là một cô gái bình thường nên đối với em cái gì cũng chỉ đến với em một cách bình thường theo quy luật của tự nhiên mà thôi ...phải rồi em là một cô gái bình thường nên đôi khi nhìn thấy sự quan tâm của ai đó dành cho ai đó em thấy chạnh lòng ... bởi em là một cô gái bình thường nên em không thể được quan tâm như người ta.... em chẳng có gì để người ta có thể quan tâm đến em nhiều hơn... Một sự nhạt nhẽo từ ngay chính con người em .....và em cảm thấy ghen tị biết nhường nào. Em chỉ là một cô gái bình thường nên cũng không có quyền đòi hỏi, em cũng chẳng mơ mộng xa xôi với chàng hoàng tử cưỡi bạch mã tới nắm tay em ... em chỉ mơ về một chàng trai chân phương, và chân thành với em....một chàng trai có thể làm tim em ấm lại, một chàng trai sẵn sàng cùng em vượt qua bao sóng gió của cuộc đời .... chỉ bình thường vậy thôi nhỉ ....
Cuộc đời biết đâu ngày mai ...em vẫn cứ đi dù đã không ít lần gánh chịu những trận cuồng phong dữ dội trên con đường em đi ... đã không ít lần em muốn thả lỏng mình để hòa vào trong gió, trong bụi, hòa vào những đám mây để rồi tan biến ... thế nhưng em vẫn đi ..... em từ bỏ ngay ý nghĩ đó bởi em biết rằng em còn có gia đình, còn có bố mẹ, còn có những người thân yêu .....em biết rằng con bạn thân của em cũng sẽ chẳng bao giờ để em tan vào cát bụi như vậy... nó luôn đến đúng lúc trước khi em kịp làm một điều gì đó kinh khủng .... em chỉ là một người bình thường nên em hãy sống như người bình thường đừng có mơ ước những điều phi thực tế ... dù biết sống là để mơ ước ... nhưng ta đâu biết rằng cuộc sống hiện tại chính là ước mơ của mình rôi ... em thấy sự sống quan trong thế nào nên em sẽ không bao giờ cho phép mình tan vào cát bụi,,,,em sẽ đi và vẫn đi dù cho có muôn ngàn sóng gió .... em là một cô gái bình thường nhưng em có trái tim yêu thương và khao khát yêu thương.... hãy đến bên em với những gì bình thường nhất....em không cần anh phải chứng tỏ mình... em chỉ cần anh là người bình thường, nhưng yêu em chân thành và sống chân phương anh nhé .
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Câu chuyện về người đàn bà điên
Thương thay cho một kiếp người bị trà đạp, nhẫn nhục ...rồi tức nước vỡ bờ ... đó là câu chuyện về cuộc đời chị...Người Đàn Bà Điên ....Chị ơi em mong chị hạnh phúc biết nhường nào ...cuộc đời và con người đối với chị thật chua chát...đọc mà xót xa ....tại sao người đàn ông chị yêu thương nhất cuộc đời này lại không đứng lên bảo vệ chị ....thật đáng khinh cho những người đàn ông chỉ biết nói yêu thương mà không thể bao bọc người phụ nữ của mình khi họ bị trà đạp.....Ôi ...cuộc ...đời
Hoàng hôn buông, mặt đất nồng lên sau cơn mưa đầu tiên bắt đầu tháng Hạ về. Con phố yên bình trong khu nhà tôi sau một ngày yên ả lại rộn lên tiếng cười nói, tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng những vòng bánh xe hối hả trở về mái ấm của những gia đình trong khu phố nhỏ…
Tiếng những cánh cổng khép mở tạo nên cái thứ âm thanh kỳ lạ, lao xao mặt phố tiếng những chiếc lá ổi khô vừa rơi chạm đất… Những âm thanh ồn ã vang lên rồi lại chìm lắng xuống như nhịp sống vốn có mỗi ngày…
Đêm buông, khi bữa cơm gia đình sau mỗi cánh cổng đủ màu sắc cũng vừa chấm dứt thì khu phố tôi lại nhộn nhịp. Thói quen thông lệ không biết có từ bao giờ cứ khoảng 8h30’ tối là các gia đình trong khu phố tôi lại rủ rê nhau ra gốc ổi ngồi tám chuyện. Cái gốc ổi cũng kỳ lạ, nó là biểu tượng của khu phố này, tôi nghe các bác lớn tuổi nói vậy. Bởi ngày xưa khu phố tôi ở vốn là một vườn ổi khá lớn, một gia tộc lớn đã về dựng nhà và lập nghiệp. Năm tháng qua đi vườn ổi không còn, chỉ duy nhất một cây rất to sau cùng còn sót lại nên người già trong khu phố khoanh lại làm một bùng binh nhỏ bảo vệ, đồng thời cũng để đánh dấu một thời đã qua. Và không biết từ bao giờ nó biến thành nơi tụ họp của những người trong khu phố. Đám mấy bà thì bàn chuyện giá cả, con cái. Đám đàn ông mang trà và bàn cờ làm những ván cờ rôm rả. Trẻ con được dịp chạy nhảy nô đùa cùng nhau. Một số em học sinh của cái trường luyện thi ngoài đầu phố cũng lân la tụ họp nói cười sau giờ học và chờ phụ huynh đến đón…
Tôi dắt thằng con trai đi loanh quanh để hóng mát, nghe tiếng cười của thằng bé trong trẻo thơ ngây khiến những lo toan vất vả một ngày lắng xuống.
Bỗng tôi giật bắn mình vì một tiếng cười ghê rợn phát ra từ phía sau lưng, hoảng hốt tôi nắm chặt tay con kéo thằng bé sát vào người và quay phắt lại nhìn. Dưới ánh đèn hắt ra từ cửa nhà hàng xóm, một bóng người từ phía sau nơi góc cua con hẻm nối với mặt đường lớn chạy vụt qua tôi hướng về nơi gốc ổi và phát lên tiếng cười nổi gai óc. Tiếng cười có thể khiến người can đảm nhất có lẽ cũng sẽ phải rùng mình. Trố mắt nhìn theo mà tim đập chân run tôi bần thần khi nhận ra cái màu trắng nhợt của một thân thể người không có quần áo của một người đàn bà tóc tai rũ rượi cáu bẩn, chị ta vừa chạy vừa cười man rợ, tiếng cười cứ càng lúc càng vút lên với tần số cao khiến cả khu phố tôi náo loạn. Đám trẻ con khóc thét vì sợ, tiếng lao xao bàn tán và xen lẫn những tiếng cười khả ố của ai đó…
“Bà điên kìa tụi bây ơi…”
Tiếng một đứa trẻ gào lên làm những đứa khác ù té chạy về nhà hoặc nhào vào lòng bố mẹ chúng đứng gần đó. Chẳng biết bọn trẻ có khái niệm về chữ “điên” thế nào nhưng chỉ một câu hét là cả đám túa chạy toán loạn. Thằng bé nhà tôi cũng hoảng sợ ôm chặt lấy mẹ, tôi ôm thằng bé và rồi vô hình chung dắt tay con đi nhanh về phía cổng nhà.
Người đàn bà lao thần tốc về phía gốc ổi khiến đám đàn bà đang ngồi tám chuyện ở đó phải chạy dạt ra. Đám đàn ông có người lặng lẽ bước vô nhà, có người ngồi nhìn vô tư chỉ trỏ nói cười. Lũ học sinh thì tò mò xúm lại chỉ trỏ dòm ngó. Chị ta càng lúc càng phát lên cái giọng cười kinh khủng, tay chân múa may điên cuồng. Sau đó chị ta nhảy lên cái bệ xây quanh gốc ổi ngửa mặt lên trời cười điên loạn rồi bất chợt ngồi thụp xuống khóc như bị ma nhập… Chị ta vồ lấy cái hộp bánh bông lan dang dở để trên bệ xi măng của đám đàn bà lúc nãy, bốc ăn ngấu nghiến. Những người điên thường ăn uống rất xấu, ăn vội vã nhồm nhoàm, bốc lấy bốc để rơi vãi lung tung, chị ta cũng vậy.
Phảng phất trên gương mặt cáu bẩn và mái tóc rối bù tôi nhận ra cái nhan sắc trước đây của người đàn bà điên. Bởi đôi mắt to tròn với hàng mi rợp bóng trên gương mặt trái xoan ần chứa niềm u uẩn nào đó, sóng mũi cao thanh tú và vành môi viền nét rất đẹp. Chắc chắn trước đây chị ta phải là một người đàn bà đẹp, rất đẹp nữa đằng khác. Nhưng sao lại bị như thế nhỉ? Tôi thắc mắc vô cùng…
Sau màn trình diễn ăn uống vô độ thì chị ta bỗng đứng vụt lên, dưới ánh sang trắng chói nhòa của chiếc đèn nê ông treo trên cây ổi rọi thẳng vào thân hình không mảnh vải che thân. Một thân hình rắn chắc thon thả đang vào kỳ mặn mà nhất của người phụ nữ, chị ta ưỡn mình vặn vẹo múa may điên cuồng, đôi mắt có lúc vằn lên những vệt căm phẫn rồi lại rơi vào khoảng trống u tối nào đó, sau đó chị ta lại bật lên những tràng cười khủng khiếp. Nhìn chị ta trong cơn điên loạn lòng ai cũng chợt chùng xuống thương cho số phận bất hạnh của một người đàn bà nhưng chẳng ai dám đến gần chị ta…
Đám đàn ông rú lên cười khiến tôi cau mặt, đúng lúc ấy giọng cô Tư hàng xóm nạt lớn:
“Chúng mày cười gì, người ta khổ thế mà không biết thương, cái lũ vô cảm..”
Nói xong tôi thấy cô Tư chạy vào nhà lấy cái váy rộng bước đến khoác vào người chị ta. Chị ta như chạm phải lửa hét lên đẩy cô Tư ra, hai tay cố lột chiếc áo ra và cố tình xé, tiếng vải xé cứ rèn rẹt kèm theo tiếng cười rùng rợn làm tôi rùng mình. Cô Tư kiên nhẫn giằng cái tay đang cố lột và đang cố tình xé chiếc váy tan nát của chị ta, nhỏ nhẹ:
“Mặc vào đi con, khổ… sao ra nông nổi thế này chứ, đúng là cái thứ nhà giàu thiếu tình người mà… chẳng biết con trốn đi đâu, ai dè… ra thế này, tội vậy hả con… Tụi bây đứng ngó cái gì, gọi xe đưa con nhỏ này trở về bệnh viện dùm tao cái coi…”.
Bỗng chị ta dừng tay không xe áo nữa mà tự cào cấu vào cơ thể mình, cô Tư hét lên:
“Tụi bay giúp tao giữ tay nó lại coi, đứng đó ngó cái gì…”
Mấy người đang đứng gần đó ùa lại giúp cô Tư giữ tay người đàn bà để chị ta không tự mình làm bản thân bị thương nữa. Rồi bỗng chị ta lại òa khóc thảm thiết, tiếng khóc như chứa đựng bao uẩn ức được dịp tuôn ra, đôi mắt vô hồn cứ nhìn về phía cuối hẻm. Tôi nhìn theo ánh mắt chị ta bỗng nhận ra cánh cổng màu đen của ngôi nhà to lớn đồ sộ nhất khu phố vừa xịch mở, tiếng khóa sắt kin kít vang lên. Bóng người đàn ông đeo kính trắng lấp ló nơi cánh cổng. Tôi nhận ra đó là anh Trường, người đàn ông có tiếng “núp váy mẹ” theo lời những người trong khu phố tôi hay dè bĩu. Và không hiểu sao khi cánh cổng ấy vừa hé mở, người đàn bà điên bỗng dưng ngừng khóc, chỉ còn tiếng uất nghẹn trong cuống họng rồi bất chợt chị ta vùng khỏi tay cô Tư chạy ào về hướng cánh cổng màu đen ấy, cái giọng the thé nhưng chứa đựng điều gì đó phát ra như ở cõi nào đó xa xăm làm tôi hết hồn lạnh gáy:
“Trường ơi… Mình ơi, đừng bỏ em, em không phản bội mình… mình ơi…”
Tiếp theo bỗng chị ta gào lên căm phẫn giọng khàn đục:
“Khốn nạn, cái quân khốn nạn… chúng mày là một lũ quỷ đội lốt người… chúng mày giết con tao…”
Tôi trố mắt nhìn theo chị ta rồi ngỡ ngàng quay qua cô Tư ánh mắt dò hỏi, tôi chỉ thấy cô lắc đầu thở dài không nói gì. Người đàn bà lao về phía ngôi nhà ấy với vận tốc kinh khủng, bóng người đàn ông vụt biến mất sau cánh cửa, tiếng cánh cửa đóng sầm lại khô khốc nặng nề khiến cả khu phố tôi sững sờ. Chị ta lấy tay cào cấu đập thình thình vào cánh cửa điên cuồng, gào khóc khủng khiếp rồi lại bất chợt rú lên cười man dại. Một vài ánh mắt kinh ngạc nhìn sự việc xảy ra ngỡ ngàng, trong đó có tôi. Từ ngày đến khu phố này sinh sống thì theo tôi biết nhà anh Trường có một mẹ và một cô vợ lớn tuổi hơn. Anh Trường có tiếng là sợ mẹ và nghe mẹ một phép, đến mức độ có giai thoại rằng có lần mời họp tổ dân phố mà mẹ anh không có nhà, tổ trưởng gọi anh ra họp thì anh bảo đợi anh gọi điện thoại xin ý kiến mẹ xem có được đi họp hay không làm cả khu phố tôi được một phen cười nghiêng ngả. Nay nghe người đàn bà điên gọi anh Trường là “mình” khiến tôi kinh ngạc, và hơn hết là cái lắc đầu thở dài của cô Tư hàng xóm…Bỗng cánh cửa màu đen ấy rít lên và bật mở, tôi nghĩ anh Trường trở ra nhưng không phải, mà là cái bóng dáng phốp pháp của mẹ anh Trường, bà Trinh. Người đàn bà điên vừa nhìn thấy mẹ anh Trường bỗng im bặt, chị ta thu mình lại một cách khổ sở rồi bật cười điên dại lao vào giật áo bà Trinh gào lên gì đó, cái thứ âm thanh của người điên chẳng thể hiểu nổi, khiến một vài thanh niên dân phòng khu phố tôi đứng gần đó định tiếp cứu nhưng tôi thấy bà Trinh rất bình thản lấy tay hất chị ta té xuống đất, giọng bà rít lên bực bội:
“Cũng là con quỷ điên hôi thối này nữa, sao mày cứ ám nhà bà mãi vậy, mày có cút đi không thì bảo… bẩn kinh người…”.
Vừa nói bà Trinh vừa lấy tay hất người đàn bà điên đang bám vào áo bà, rồi lấy tay phủi lấy phủi để cái vạt áo mà chị ta vừa níu vào. Cú hất khá mạnh so với thân hình của chị ta nên chị ta chúi nhũi vào mé tường. Sau cú té, người đàn bà điên bỗng ngồi thụp xuống khóc rưng rứt, bà Trinh thản nhiên rút điện thoại ra gọi cho ai đó, tôi nghe loáng thoáng câu “Nó ở đây, đến đưa nó về chỗ cũ đi, sao để nó trốn vậy? Bệnh viện làm ăn kiểu gì không biết...”.
Bất chợt tôi nghe tiếng anh Trường “Mẹ, đừng làm vậy…đừng đối xử với cô ấy như vậy mẹ..”
Giọng bà Trinh rít lên:
“Mày nín ngay cho mẹ, cái thứ tráo chúa lộn chồng như nó làm ô uế cái nhà này, giờ nó còn bị điên mày muốn tao chứa con điên trong nhà hả?”.
“Mẹ, cô ấy… như vậy là do mẹ… mẹ đừng…”
“Cái gì, im mồm, bước vào nhà cho mẹ, con với cái… vào ngay... con Uyên đâu kéo chồng mày vào nhà đi…”
Vừa nói bà Trinh vừa đẩy anh Trường vào nhà, bóng một người phụ nữ mặc áo hoa thấp thoáng nắm tay anh Trường lôi vào khuất sau cánh cổng – chắc là vợ anh Trường, người phụ nữ thứ hai trong ngôi nhà ấy mà tôi rất hiếm thấy mặt. Sau đó tôi thấy bà Trinh bước ra nói gì đó với mấy thanh niên dân phòng đang đứng gần đó rồi bà móc tiền đưa họ. Sau đó bà bước vào nhà đóng sầm cửa lại rất mạnh. Tôi nhìn thấy đám dân phòng lại gần người đàn bà điên, xốc chị ta dậy, chị ta vùng vẫy điên cuồng gào thét choài người về phía ngôi nhà cánh cổng màu đen. Lúc này có tiếng còi xe rất lớn đột ngột chạy vào con hẻm làm mọi người giật mình, chiếc xe của bệnh viện tâm thần… Tôi nhìn lên thấy bóng người đàn ông lấp ló trên ban công tầng một đang nhoài người nhìn theo…
Mẫu đối thoại ngắn ngủi vừa thoáng nghe khiến tôi đoán ra được ít nhiều mối quan hệ của họ dù thật sự chẳng hiểu nguyên nhân gì mà chị ta bị điên.
Chiếc còi hụ của xe bệnh viện rời khỏi khu phố thì sự yên bình chẳng còn nữa. Mọi người xúm lại bán tán chuyện đã xảy ra, tôi thật sự tò mò nên mon men ra gốc ổi ngồi hóng chuyện…
Thì ra người đàn bà điên ấy vốn là vợ trước của anh Trường. Chị mang cái tên khá đẹp - Dạ Lam. Quê chị ở Bến Tre, con gái Bến Tre da trắng tóc dài, chị có một vẻ đẹp mặn mà làm xao xuyến bất cứ người nào gặp chị. Chị là người vợ mà anh Trường phải dùng đến khổ nhục kế với mẹ là dọa tự tử để có thể đàng hoàng rước chị về làm vợ. Người đàn ông có tiếng núp váy mẹ ấy lần đầu tiên phản kháng với mẹ để bảo vệ tình yêu.
Anh gặp chị vào một đợt đi du lịch sông nước về miền Tây, tiếng sét ái tình quá mạnh trước nhan sắc mỹ miều và cái nết đảm đang của chị khiến anh vùng lên chống lại mẹ, nằng nặc bắt bà phải về huyện Giồng Trôm - Bến Tre cưới chị cho anh. Nhưng cũng chính vì điều ấy mà khi về làm vợ anh, chị Lam trở thành cái gai trong mắt bà Trinh bởi ngoài vẻ đẹp thiên phú và hiền lành đảm đang thì gia đình chị… quá nghèo. Bà khinh và bà căm ghét chị lẫn gia đình chị, bà ấm ức vì đứa con trai bao năm luôn nghe lời bà một phép nay chỉ vì một cô gái mà chống đối bà. Bởi bà đã nhắm cho anh Trường một đám môn đăng hộ đối giàu có là bạn hàng của bà. Bà tức chị làm vỡ mọi kế hoạch của bà. Bà cho rằng chị bỏ bùa ngải dụ dỗ anh, bà quy kết tội cho chị làm tình cảm mẹ con bà rạn nứt…Mỗi khi thấy anh Trường yêu thương quan tâm vợ là bà lồng lên xỏ xiên chửi bới cả xóm đều nghe. Hàng xóm trở nên quen thuộc với những “bài ca” đi cùng ngày tháng của bà dành cho con dâu, bà chê bai, bà rỉa rói bới móc nói xấu con dâu không thương tiếc.
Nhưng xóm tôi ai cũng khen chị vừa đẹp người vừa đẹp nết, mọi người đều mến cái nết lễ nghĩa và hiếu thảo của chị. Dù mẹ chồng có nói xấu chị đến mức nào, đối xử nghiệt ngã đến mức nào chị vẫn một lòng kính trọng bà bởi với chị trên hết là tình yêu thương của chị với chồng. Hàng xóm nói bà Trinh may mắn lắm có con dâu như chị, họ tội cho chị phải làm dâu nhà đó, họ chửi bà ác miệng ác lòng… Và đó cũng là cái tội bà buộc vào con dâu là “bỏ ngãi cả cái xóm này… con dâu mất nết đi rêu rao mẹ chồng…”.
Bà đối dãi với chị thật khắc nghiệt đến mức khu phố tôi ngày ấy từng phải có cuộc họp nhắc nhở bà.
Cho đến một ngày bà rêu rao với xóm giềng chị Lam ngoại tình có chửa hoang, rằng đứa con trong bụng chị là của gã đàn ông khác không phải máu mủ nhà bà... Không ai tin cả bởi họ đều biết bà ra sao nhưng đến khi chị sinh cháu được hơn tuần không hiểu bà tìm đâu được cái chứng thực ADN bảo rằng không cùng gen và dòng máu con trai bà, bà đi rêu rao khắp xóm, bà chửi chị là thứ đàn bà trắc nết, bà chửi tận cha mẹ gia đình chị bằng những từ ngữ khó nghe nhất. Chị uất ức đến nỗi ngất xỉu trong sân nhà và lên cơn hậu sản phải nhập viện. Cô Tư trong xóm là người đưa chị đến bệnh viện và chăm chị suốt gần một tháng trong đó vì bố chị ở quê đã mất mà thời gian đó mẹ chị cũng đang đau nặng. Điều đáng nói là anh Trường chồng chị đã bỏ mặc vợ trong suốt thời gian ấy vì tin vào lời mẹ, anh ta thản nhiên cặp kè với người phụ nữ mà mẹ anh ta đã chọn…
Bi kịch của người đàn bà điên không dừng lại ở đó, đứa trẻ mới vài tuần tuổi khát sữa mẹ và hoàn toàn gần như bị bỏ mặc cho con bé osin 15 tuổi vụng về chưa biết chăm một đứa trẻ sơ sinh ra sao trong ngôi nhà cánh cổng đen sì đó bị viêm phổi nặng và khi đưa đến bệnh viện cháu đã ra đi mãi mãi. Chị đã ngất xỉu lần thứ hai khi nghe hung tin, đến khi tỉnh lại thì chị gần như điên loạn. Chị gào thét gọi tên con trong cơn mê sảng, rồi chị bỗng cười thét lên kinh hoàng, chị xé toạc hết mọi thứ trong tầm tay, nỗi đau đớn tột cùng đã biến người phụ nữ nhu mì ấy thành một người cuồng loạn. Bệnh viện phụ sản sau khi giúp sức khỏe chị khá lên đã phải vội vã chuyển viện đưa chị sang bệnh viện tâm thần để điều trị…
Đám cưới của anh Trường với người phụ nữ khác – hiện là vợ anh bây giờ được tổ chức rình rang khắp xóm vài tháng ngay sau đó…
Cô Tư nói rằng chị Lam đã trốn viện tâm thần trở về nhà chồng đâu cũng vài lần, chị khóc lóc điên cuồng gào thét van nài bà Trinh trả con cho chị, chị la lối phá phách lòng vòng trong xóm làm mọi người hoảng hồn. Mỗi lần như thế chỉ vài chục phút sau là có còi hụ của xe cứu thương bệnh viện chạy vào khu phố tôi, người đàn bà điên lại bị trói mang đi…
Cả khu phố tôi khi đó ai cũng thương chị Dạ Lam và nguyền rủa gia đình bà Trinh bởi không ai tin một người như chị lại có thể làm chuyện tày đình như bà Trinh đã rêu rao. Họ mắng anh Trường “nhu nhược khốn nạn, không biết phân phải trái..”, họ chửi anh không đáng mặt đàn ông, một kẻ bám váy mẹ….
Việc sau cùng mà anh Trường làm vì tình yêu còn lại với chị là một lần nữa đi thử ADN theo lời đề nghị bắt buộc của mẹ chị để minh oan cho con gái mình, kết quả cuối cùng đứa trẻ đó chính là con ruột của anh… Nhưng… mọi thứ đã quá trễ… Và anh Trường cũng chẳng đủ dũng khí để làm trái ý mẹ lần nữa…
Tôi bần thần thở dài nhìn về phía căn nhà nơi cuối con hẻm, cái màu đen u ám làm tan nát cuộc đời một người phụ nữ hiền lành chất phác của cánh cổng màu đen to sừng sững vẫn khép chặt. Người ta nhiều tiền nhiều bạc nhưng thiếu lòng nhân, họ đã đẩy một người phụ nữ hiền lành mong cầu cuộc sống bình yên hạnh phúc trở thành một người điên.
Không biết có bao giờ anh Trường đến thăm chị hay không? Tôi bỗng trăn trở điều ấy biết bao? Có lẽ không đâu, bởi cho đến tận bây giờ anh ta vẫn là một gã đàn ông to xác bám váy mẹ và mẹ anh ta vẫn là một người đàn bà thật kinh khủng..( yume.vn)
Tiếng những cánh cổng khép mở tạo nên cái thứ âm thanh kỳ lạ, lao xao mặt phố tiếng những chiếc lá ổi khô vừa rơi chạm đất… Những âm thanh ồn ã vang lên rồi lại chìm lắng xuống như nhịp sống vốn có mỗi ngày…
Đêm buông, khi bữa cơm gia đình sau mỗi cánh cổng đủ màu sắc cũng vừa chấm dứt thì khu phố tôi lại nhộn nhịp. Thói quen thông lệ không biết có từ bao giờ cứ khoảng 8h30’ tối là các gia đình trong khu phố tôi lại rủ rê nhau ra gốc ổi ngồi tám chuyện. Cái gốc ổi cũng kỳ lạ, nó là biểu tượng của khu phố này, tôi nghe các bác lớn tuổi nói vậy. Bởi ngày xưa khu phố tôi ở vốn là một vườn ổi khá lớn, một gia tộc lớn đã về dựng nhà và lập nghiệp. Năm tháng qua đi vườn ổi không còn, chỉ duy nhất một cây rất to sau cùng còn sót lại nên người già trong khu phố khoanh lại làm một bùng binh nhỏ bảo vệ, đồng thời cũng để đánh dấu một thời đã qua. Và không biết từ bao giờ nó biến thành nơi tụ họp của những người trong khu phố. Đám mấy bà thì bàn chuyện giá cả, con cái. Đám đàn ông mang trà và bàn cờ làm những ván cờ rôm rả. Trẻ con được dịp chạy nhảy nô đùa cùng nhau. Một số em học sinh của cái trường luyện thi ngoài đầu phố cũng lân la tụ họp nói cười sau giờ học và chờ phụ huynh đến đón…
Tôi dắt thằng con trai đi loanh quanh để hóng mát, nghe tiếng cười của thằng bé trong trẻo thơ ngây khiến những lo toan vất vả một ngày lắng xuống.
Bỗng tôi giật bắn mình vì một tiếng cười ghê rợn phát ra từ phía sau lưng, hoảng hốt tôi nắm chặt tay con kéo thằng bé sát vào người và quay phắt lại nhìn. Dưới ánh đèn hắt ra từ cửa nhà hàng xóm, một bóng người từ phía sau nơi góc cua con hẻm nối với mặt đường lớn chạy vụt qua tôi hướng về nơi gốc ổi và phát lên tiếng cười nổi gai óc. Tiếng cười có thể khiến người can đảm nhất có lẽ cũng sẽ phải rùng mình. Trố mắt nhìn theo mà tim đập chân run tôi bần thần khi nhận ra cái màu trắng nhợt của một thân thể người không có quần áo của một người đàn bà tóc tai rũ rượi cáu bẩn, chị ta vừa chạy vừa cười man rợ, tiếng cười cứ càng lúc càng vút lên với tần số cao khiến cả khu phố tôi náo loạn. Đám trẻ con khóc thét vì sợ, tiếng lao xao bàn tán và xen lẫn những tiếng cười khả ố của ai đó…
“Bà điên kìa tụi bây ơi…”
Tiếng một đứa trẻ gào lên làm những đứa khác ù té chạy về nhà hoặc nhào vào lòng bố mẹ chúng đứng gần đó. Chẳng biết bọn trẻ có khái niệm về chữ “điên” thế nào nhưng chỉ một câu hét là cả đám túa chạy toán loạn. Thằng bé nhà tôi cũng hoảng sợ ôm chặt lấy mẹ, tôi ôm thằng bé và rồi vô hình chung dắt tay con đi nhanh về phía cổng nhà.
Người đàn bà lao thần tốc về phía gốc ổi khiến đám đàn bà đang ngồi tám chuyện ở đó phải chạy dạt ra. Đám đàn ông có người lặng lẽ bước vô nhà, có người ngồi nhìn vô tư chỉ trỏ nói cười. Lũ học sinh thì tò mò xúm lại chỉ trỏ dòm ngó. Chị ta càng lúc càng phát lên cái giọng cười kinh khủng, tay chân múa may điên cuồng. Sau đó chị ta nhảy lên cái bệ xây quanh gốc ổi ngửa mặt lên trời cười điên loạn rồi bất chợt ngồi thụp xuống khóc như bị ma nhập… Chị ta vồ lấy cái hộp bánh bông lan dang dở để trên bệ xi măng của đám đàn bà lúc nãy, bốc ăn ngấu nghiến. Những người điên thường ăn uống rất xấu, ăn vội vã nhồm nhoàm, bốc lấy bốc để rơi vãi lung tung, chị ta cũng vậy.
Phảng phất trên gương mặt cáu bẩn và mái tóc rối bù tôi nhận ra cái nhan sắc trước đây của người đàn bà điên. Bởi đôi mắt to tròn với hàng mi rợp bóng trên gương mặt trái xoan ần chứa niềm u uẩn nào đó, sóng mũi cao thanh tú và vành môi viền nét rất đẹp. Chắc chắn trước đây chị ta phải là một người đàn bà đẹp, rất đẹp nữa đằng khác. Nhưng sao lại bị như thế nhỉ? Tôi thắc mắc vô cùng…
Sau màn trình diễn ăn uống vô độ thì chị ta bỗng đứng vụt lên, dưới ánh sang trắng chói nhòa của chiếc đèn nê ông treo trên cây ổi rọi thẳng vào thân hình không mảnh vải che thân. Một thân hình rắn chắc thon thả đang vào kỳ mặn mà nhất của người phụ nữ, chị ta ưỡn mình vặn vẹo múa may điên cuồng, đôi mắt có lúc vằn lên những vệt căm phẫn rồi lại rơi vào khoảng trống u tối nào đó, sau đó chị ta lại bật lên những tràng cười khủng khiếp. Nhìn chị ta trong cơn điên loạn lòng ai cũng chợt chùng xuống thương cho số phận bất hạnh của một người đàn bà nhưng chẳng ai dám đến gần chị ta…
Đám đàn ông rú lên cười khiến tôi cau mặt, đúng lúc ấy giọng cô Tư hàng xóm nạt lớn:
“Chúng mày cười gì, người ta khổ thế mà không biết thương, cái lũ vô cảm..”
Nói xong tôi thấy cô Tư chạy vào nhà lấy cái váy rộng bước đến khoác vào người chị ta. Chị ta như chạm phải lửa hét lên đẩy cô Tư ra, hai tay cố lột chiếc áo ra và cố tình xé, tiếng vải xé cứ rèn rẹt kèm theo tiếng cười rùng rợn làm tôi rùng mình. Cô Tư kiên nhẫn giằng cái tay đang cố lột và đang cố tình xé chiếc váy tan nát của chị ta, nhỏ nhẹ:
“Mặc vào đi con, khổ… sao ra nông nổi thế này chứ, đúng là cái thứ nhà giàu thiếu tình người mà… chẳng biết con trốn đi đâu, ai dè… ra thế này, tội vậy hả con… Tụi bây đứng ngó cái gì, gọi xe đưa con nhỏ này trở về bệnh viện dùm tao cái coi…”.
Bỗng chị ta dừng tay không xe áo nữa mà tự cào cấu vào cơ thể mình, cô Tư hét lên:
“Tụi bay giúp tao giữ tay nó lại coi, đứng đó ngó cái gì…”
Mấy người đang đứng gần đó ùa lại giúp cô Tư giữ tay người đàn bà để chị ta không tự mình làm bản thân bị thương nữa. Rồi bỗng chị ta lại òa khóc thảm thiết, tiếng khóc như chứa đựng bao uẩn ức được dịp tuôn ra, đôi mắt vô hồn cứ nhìn về phía cuối hẻm. Tôi nhìn theo ánh mắt chị ta bỗng nhận ra cánh cổng màu đen của ngôi nhà to lớn đồ sộ nhất khu phố vừa xịch mở, tiếng khóa sắt kin kít vang lên. Bóng người đàn ông đeo kính trắng lấp ló nơi cánh cổng. Tôi nhận ra đó là anh Trường, người đàn ông có tiếng “núp váy mẹ” theo lời những người trong khu phố tôi hay dè bĩu. Và không hiểu sao khi cánh cổng ấy vừa hé mở, người đàn bà điên bỗng dưng ngừng khóc, chỉ còn tiếng uất nghẹn trong cuống họng rồi bất chợt chị ta vùng khỏi tay cô Tư chạy ào về hướng cánh cổng màu đen ấy, cái giọng the thé nhưng chứa đựng điều gì đó phát ra như ở cõi nào đó xa xăm làm tôi hết hồn lạnh gáy:
“Trường ơi… Mình ơi, đừng bỏ em, em không phản bội mình… mình ơi…”
Tiếp theo bỗng chị ta gào lên căm phẫn giọng khàn đục:
“Khốn nạn, cái quân khốn nạn… chúng mày là một lũ quỷ đội lốt người… chúng mày giết con tao…”
Tôi trố mắt nhìn theo chị ta rồi ngỡ ngàng quay qua cô Tư ánh mắt dò hỏi, tôi chỉ thấy cô lắc đầu thở dài không nói gì. Người đàn bà lao về phía ngôi nhà ấy với vận tốc kinh khủng, bóng người đàn ông vụt biến mất sau cánh cửa, tiếng cánh cửa đóng sầm lại khô khốc nặng nề khiến cả khu phố tôi sững sờ. Chị ta lấy tay cào cấu đập thình thình vào cánh cửa điên cuồng, gào khóc khủng khiếp rồi lại bất chợt rú lên cười man dại. Một vài ánh mắt kinh ngạc nhìn sự việc xảy ra ngỡ ngàng, trong đó có tôi. Từ ngày đến khu phố này sinh sống thì theo tôi biết nhà anh Trường có một mẹ và một cô vợ lớn tuổi hơn. Anh Trường có tiếng là sợ mẹ và nghe mẹ một phép, đến mức độ có giai thoại rằng có lần mời họp tổ dân phố mà mẹ anh không có nhà, tổ trưởng gọi anh ra họp thì anh bảo đợi anh gọi điện thoại xin ý kiến mẹ xem có được đi họp hay không làm cả khu phố tôi được một phen cười nghiêng ngả. Nay nghe người đàn bà điên gọi anh Trường là “mình” khiến tôi kinh ngạc, và hơn hết là cái lắc đầu thở dài của cô Tư hàng xóm…Bỗng cánh cửa màu đen ấy rít lên và bật mở, tôi nghĩ anh Trường trở ra nhưng không phải, mà là cái bóng dáng phốp pháp của mẹ anh Trường, bà Trinh. Người đàn bà điên vừa nhìn thấy mẹ anh Trường bỗng im bặt, chị ta thu mình lại một cách khổ sở rồi bật cười điên dại lao vào giật áo bà Trinh gào lên gì đó, cái thứ âm thanh của người điên chẳng thể hiểu nổi, khiến một vài thanh niên dân phòng khu phố tôi đứng gần đó định tiếp cứu nhưng tôi thấy bà Trinh rất bình thản lấy tay hất chị ta té xuống đất, giọng bà rít lên bực bội:
“Cũng là con quỷ điên hôi thối này nữa, sao mày cứ ám nhà bà mãi vậy, mày có cút đi không thì bảo… bẩn kinh người…”.
Vừa nói bà Trinh vừa lấy tay hất người đàn bà điên đang bám vào áo bà, rồi lấy tay phủi lấy phủi để cái vạt áo mà chị ta vừa níu vào. Cú hất khá mạnh so với thân hình của chị ta nên chị ta chúi nhũi vào mé tường. Sau cú té, người đàn bà điên bỗng ngồi thụp xuống khóc rưng rứt, bà Trinh thản nhiên rút điện thoại ra gọi cho ai đó, tôi nghe loáng thoáng câu “Nó ở đây, đến đưa nó về chỗ cũ đi, sao để nó trốn vậy? Bệnh viện làm ăn kiểu gì không biết...”.
Bất chợt tôi nghe tiếng anh Trường “Mẹ, đừng làm vậy…đừng đối xử với cô ấy như vậy mẹ..”
Giọng bà Trinh rít lên:
“Mày nín ngay cho mẹ, cái thứ tráo chúa lộn chồng như nó làm ô uế cái nhà này, giờ nó còn bị điên mày muốn tao chứa con điên trong nhà hả?”.
“Mẹ, cô ấy… như vậy là do mẹ… mẹ đừng…”
“Cái gì, im mồm, bước vào nhà cho mẹ, con với cái… vào ngay... con Uyên đâu kéo chồng mày vào nhà đi…”
Vừa nói bà Trinh vừa đẩy anh Trường vào nhà, bóng một người phụ nữ mặc áo hoa thấp thoáng nắm tay anh Trường lôi vào khuất sau cánh cổng – chắc là vợ anh Trường, người phụ nữ thứ hai trong ngôi nhà ấy mà tôi rất hiếm thấy mặt. Sau đó tôi thấy bà Trinh bước ra nói gì đó với mấy thanh niên dân phòng đang đứng gần đó rồi bà móc tiền đưa họ. Sau đó bà bước vào nhà đóng sầm cửa lại rất mạnh. Tôi nhìn thấy đám dân phòng lại gần người đàn bà điên, xốc chị ta dậy, chị ta vùng vẫy điên cuồng gào thét choài người về phía ngôi nhà cánh cổng màu đen. Lúc này có tiếng còi xe rất lớn đột ngột chạy vào con hẻm làm mọi người giật mình, chiếc xe của bệnh viện tâm thần… Tôi nhìn lên thấy bóng người đàn ông lấp ló trên ban công tầng một đang nhoài người nhìn theo…
Mẫu đối thoại ngắn ngủi vừa thoáng nghe khiến tôi đoán ra được ít nhiều mối quan hệ của họ dù thật sự chẳng hiểu nguyên nhân gì mà chị ta bị điên.
Chiếc còi hụ của xe bệnh viện rời khỏi khu phố thì sự yên bình chẳng còn nữa. Mọi người xúm lại bán tán chuyện đã xảy ra, tôi thật sự tò mò nên mon men ra gốc ổi ngồi hóng chuyện…
Thì ra người đàn bà điên ấy vốn là vợ trước của anh Trường. Chị mang cái tên khá đẹp - Dạ Lam. Quê chị ở Bến Tre, con gái Bến Tre da trắng tóc dài, chị có một vẻ đẹp mặn mà làm xao xuyến bất cứ người nào gặp chị. Chị là người vợ mà anh Trường phải dùng đến khổ nhục kế với mẹ là dọa tự tử để có thể đàng hoàng rước chị về làm vợ. Người đàn ông có tiếng núp váy mẹ ấy lần đầu tiên phản kháng với mẹ để bảo vệ tình yêu.
Anh gặp chị vào một đợt đi du lịch sông nước về miền Tây, tiếng sét ái tình quá mạnh trước nhan sắc mỹ miều và cái nết đảm đang của chị khiến anh vùng lên chống lại mẹ, nằng nặc bắt bà phải về huyện Giồng Trôm - Bến Tre cưới chị cho anh. Nhưng cũng chính vì điều ấy mà khi về làm vợ anh, chị Lam trở thành cái gai trong mắt bà Trinh bởi ngoài vẻ đẹp thiên phú và hiền lành đảm đang thì gia đình chị… quá nghèo. Bà khinh và bà căm ghét chị lẫn gia đình chị, bà ấm ức vì đứa con trai bao năm luôn nghe lời bà một phép nay chỉ vì một cô gái mà chống đối bà. Bởi bà đã nhắm cho anh Trường một đám môn đăng hộ đối giàu có là bạn hàng của bà. Bà tức chị làm vỡ mọi kế hoạch của bà. Bà cho rằng chị bỏ bùa ngải dụ dỗ anh, bà quy kết tội cho chị làm tình cảm mẹ con bà rạn nứt…Mỗi khi thấy anh Trường yêu thương quan tâm vợ là bà lồng lên xỏ xiên chửi bới cả xóm đều nghe. Hàng xóm trở nên quen thuộc với những “bài ca” đi cùng ngày tháng của bà dành cho con dâu, bà chê bai, bà rỉa rói bới móc nói xấu con dâu không thương tiếc.
Nhưng xóm tôi ai cũng khen chị vừa đẹp người vừa đẹp nết, mọi người đều mến cái nết lễ nghĩa và hiếu thảo của chị. Dù mẹ chồng có nói xấu chị đến mức nào, đối xử nghiệt ngã đến mức nào chị vẫn một lòng kính trọng bà bởi với chị trên hết là tình yêu thương của chị với chồng. Hàng xóm nói bà Trinh may mắn lắm có con dâu như chị, họ tội cho chị phải làm dâu nhà đó, họ chửi bà ác miệng ác lòng… Và đó cũng là cái tội bà buộc vào con dâu là “bỏ ngãi cả cái xóm này… con dâu mất nết đi rêu rao mẹ chồng…”.
Bà đối dãi với chị thật khắc nghiệt đến mức khu phố tôi ngày ấy từng phải có cuộc họp nhắc nhở bà.
Cho đến một ngày bà rêu rao với xóm giềng chị Lam ngoại tình có chửa hoang, rằng đứa con trong bụng chị là của gã đàn ông khác không phải máu mủ nhà bà... Không ai tin cả bởi họ đều biết bà ra sao nhưng đến khi chị sinh cháu được hơn tuần không hiểu bà tìm đâu được cái chứng thực ADN bảo rằng không cùng gen và dòng máu con trai bà, bà đi rêu rao khắp xóm, bà chửi chị là thứ đàn bà trắc nết, bà chửi tận cha mẹ gia đình chị bằng những từ ngữ khó nghe nhất. Chị uất ức đến nỗi ngất xỉu trong sân nhà và lên cơn hậu sản phải nhập viện. Cô Tư trong xóm là người đưa chị đến bệnh viện và chăm chị suốt gần một tháng trong đó vì bố chị ở quê đã mất mà thời gian đó mẹ chị cũng đang đau nặng. Điều đáng nói là anh Trường chồng chị đã bỏ mặc vợ trong suốt thời gian ấy vì tin vào lời mẹ, anh ta thản nhiên cặp kè với người phụ nữ mà mẹ anh ta đã chọn…
Bi kịch của người đàn bà điên không dừng lại ở đó, đứa trẻ mới vài tuần tuổi khát sữa mẹ và hoàn toàn gần như bị bỏ mặc cho con bé osin 15 tuổi vụng về chưa biết chăm một đứa trẻ sơ sinh ra sao trong ngôi nhà cánh cổng đen sì đó bị viêm phổi nặng và khi đưa đến bệnh viện cháu đã ra đi mãi mãi. Chị đã ngất xỉu lần thứ hai khi nghe hung tin, đến khi tỉnh lại thì chị gần như điên loạn. Chị gào thét gọi tên con trong cơn mê sảng, rồi chị bỗng cười thét lên kinh hoàng, chị xé toạc hết mọi thứ trong tầm tay, nỗi đau đớn tột cùng đã biến người phụ nữ nhu mì ấy thành một người cuồng loạn. Bệnh viện phụ sản sau khi giúp sức khỏe chị khá lên đã phải vội vã chuyển viện đưa chị sang bệnh viện tâm thần để điều trị…
Đám cưới của anh Trường với người phụ nữ khác – hiện là vợ anh bây giờ được tổ chức rình rang khắp xóm vài tháng ngay sau đó…
Cô Tư nói rằng chị Lam đã trốn viện tâm thần trở về nhà chồng đâu cũng vài lần, chị khóc lóc điên cuồng gào thét van nài bà Trinh trả con cho chị, chị la lối phá phách lòng vòng trong xóm làm mọi người hoảng hồn. Mỗi lần như thế chỉ vài chục phút sau là có còi hụ của xe cứu thương bệnh viện chạy vào khu phố tôi, người đàn bà điên lại bị trói mang đi…
Cả khu phố tôi khi đó ai cũng thương chị Dạ Lam và nguyền rủa gia đình bà Trinh bởi không ai tin một người như chị lại có thể làm chuyện tày đình như bà Trinh đã rêu rao. Họ mắng anh Trường “nhu nhược khốn nạn, không biết phân phải trái..”, họ chửi anh không đáng mặt đàn ông, một kẻ bám váy mẹ….
Việc sau cùng mà anh Trường làm vì tình yêu còn lại với chị là một lần nữa đi thử ADN theo lời đề nghị bắt buộc của mẹ chị để minh oan cho con gái mình, kết quả cuối cùng đứa trẻ đó chính là con ruột của anh… Nhưng… mọi thứ đã quá trễ… Và anh Trường cũng chẳng đủ dũng khí để làm trái ý mẹ lần nữa…
Tôi bần thần thở dài nhìn về phía căn nhà nơi cuối con hẻm, cái màu đen u ám làm tan nát cuộc đời một người phụ nữ hiền lành chất phác của cánh cổng màu đen to sừng sững vẫn khép chặt. Người ta nhiều tiền nhiều bạc nhưng thiếu lòng nhân, họ đã đẩy một người phụ nữ hiền lành mong cầu cuộc sống bình yên hạnh phúc trở thành một người điên.
Không biết có bao giờ anh Trường đến thăm chị hay không? Tôi bỗng trăn trở điều ấy biết bao? Có lẽ không đâu, bởi cho đến tận bây giờ anh ta vẫn là một gã đàn ông to xác bám váy mẹ và mẹ anh ta vẫn là một người đàn bà thật kinh khủng..( yume.vn)
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
Hạnh phúc mong manh như vệt nắng cuối trời @@@
Em viết cho mình bài thơ cuối không anh.
Bằng cả trái tim yêu thương vừa vụn vỡ.
Yêu, là cùng nắm tay nhau đi đến cuối con đường hạnh phúc, nhưng con đường mình đã từng đi qua giờ đây phía cuối chỉ còn lại mình em, mặc dù đó là quyết định của riêng em, nhưng chẳng thể nào quên được tất cả những gì mình muốn xóa…
Kỷ niệm dường như mới hôm qua…Nó hiện hữu trong mỗi ngày mỗi giờ trong cuộc sống của em, cứ băng qua khoảng trống tâm hồn em khi đêm về, và như thế anh cứ chập chờn trong những giấc mơ của em. Đêm hàng đêm em chơi vơi dưới ánh đèn vàng úa, nhiều lúc muốn lao đến bên anh để được dựa vào bờ vai êm ái của anh, nhưng anh ơi, em không thể vượt qua được cảm giác tội lỗi khi nghĩ về ánh mắt trong sáng thơ ngây của con gái anh. Em không thể tàn phá một gia đình và cướp đi hạnh phúc của người khác...
Khi em yêu anh, em du dương, say sưa với niềm hạnh phúc bất tận. Em thấy mình đang bay bổng, phiêu linh, hoang đàng trên đôi cánh tình yêu. Khi em đắm mình trong sự nồng nàn, dịu ngọt của giấc mơ bay là em đã cháy hết mình trong tình yêu của chính em, nhưng rồi sau những giấc mơ bay, em không thể nào thoát khỏi mặc cảm có lỗi. Có lẽ, em đã yêu anh nhiều hơn em nghĩ. Em yêu anh nhiều hơn những gì em có thể hình dung, nhưng làm sao em có thể giành lấy hạnh phúc không thuộc về mình. Bao năm qua mình cứ lặng lẽ đi bên cuộc đời nhau, nhưng cả anh và em đều chưa một lần đủ can đảm vứt bỏ tất cả hiện tại để đến bên nhau. Khó lắm phải không anh? Em biết, và em vẫn biết, nhưng sao vẫn nhói lòng khi nghĩ về phía cuối con đường em đang đi. Những tháng ngày yêu anh là những tháng ngày em sống trong thứ hạnh phúc đau khổ, dằn vặt vì biết mình sẽ chỉ có thể là đi bên lề cuộc đời anh mà thôi. Đã hơn một lần em hỏi anh rằng chúng ta là gì của nhau. Câu hỏi này tưởng chừng như đơn giản, nhưng mãi cho đến giây phút này vẫn không có câu trả lời. Rất nhiều đêm em hoang mang lo sợ khi nghĩ đến một ngày mình phải bước về cuối con đường không anh.
Trong tận cùng sâu thẳm của màn đêm
Em run rẩy chờ tình yêu chạm đến…
Đã nhiều lần em tự hỏi tại sao chúng ta lại yêu nhau? Tại sao mình không đến bên nhau khi cả hai cảm thấy được sinh ra là để có nhau trong đời? Tại sao tình yêu đầu đời của em lại dành cho một người đàn ông đã trói buộc cuộc đời mình vào cuộc hôn nhân do gia đình chọn lựa ? Quá nghiệt ngã và trớ trêu của số phận, ông trời cho chúng ta tồn tại trên đời này nhưng dường như không cho chúng ta được trọn vẹn trong tình yêu. Khi mới yêu anh, em ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần được anh yêu là mọi thứ trên đời trở nên vô nghĩa. Một khi chấp nhận yêu anh, đồng nghĩa với việc em sẽ phải chấp nhận mình thiệt thòi nhiều thứ, kể cả tương lai của mình. Với em, tình yêu quá đỗi lớn lao thì mọi thứ dường như đã trở nên bé nhỏ. Em đã quen dần với những mất mát, tổn tương, đau khổ và cả tương lai không định trước của mình, nhưng em vẫn không quen được sự cô đơn xâm lấn tâm hồn mình khi anh quay trở về thực hiện trách nhiệm của người đàn ông trong gia đình. Dẫu biết, đã là người thứ ba thì làm sao có được sự trọn vẹn trong tình yêu, nhưng em vẫn cứ mơ về một miền xa hạnh phúc. Những lúc như thế em cảm thấy bất lực và căm ghét bản thân mình. Nhiều lúc em muốn là hạt sương tan vào mỗi buổi sớm mai khi em vừa thức giấc, để em không còn cảm giác trống vắng khi bắt đầu một ngày mới không anh. Em muốn là ánh trăng vỡ tan trong đêm vắng để không còn nhớ mong khi mỗi đêm về. Em muốn là giọt nước mắt rơi trong tận cùng đau khổ, để rồi ngày mai khi ánh dương vừa ló dạng, em sẽ không còn khóc vì anh. Em muốn chôn nỗi buồn xuống vực sâu, để rồi em có thể quên anh và bắt đầu cuộc đời mới của chính mình. Em muốn anh rằng anh hãy thôi xuất hiện trong những giấc mơ của em đi, vì ngay cả trong mơ em cũng phải mệt mỏi chạy theo giành giật lấy anh trong vòng tay người khác…
Đêm, nhiều đêm em cảm thấy cô đơn...
Em thèm được vỗ về an ủi…
Em thèm được ôm…
Em thèm được anh hôn vào đôi mắt…
Em thèm được nhìn thấy lại nụ cười trên đôi mắt, đôi môi của anh...
Em thèm được cảm giác ấm áp khi bàn tay nhỏ bé của mình được bàn tay anh nắm chặt giữa một chiều mưa bay…
Em thèm được ngồi nép sau bờ vai rộng của anh và mơ màng thong dong đi qua từng con phố…
Giờ đây mỗi góc phố mình đã đi qua vẫn đầy ấp những yêu thương ngày nào, nhưng chỉ còn lại riêng mình em.
Em thật sự đã rời xa anh?
Phố những ngày không anh sao thênh thang quá. Cái nắng hanh vàng của những ngày hè cứ len lỏi vào em nỗi nhớ anh…Không biết tự bao giờ, mỗi khi nghĩ về anh, là em lại liên tưởng đến những giọt nắng tươi tắn, lung linh, lấp ló bên bờ vai anh khi mình cùng nhau nhâm nhi cốc cà phê bên quán cóc ven đường, những giọt nắng không đủ chiếu sáng cả cuộc đời, nhưng đã thắp lên những ngọn lửa hy vọng trong trái tim em mỗi khi thấy mình chơi vơi…Nắng hôm nay vẫn ùa về trên phố nhưng sao em thấy những giọt nắng giờ không còn lung linh như ngày nào.
Vì sao?
"Yêu, là cùng nhau chia đôi nỗi buồn
Là cùng chung vui phút giây hạnh phúc
Dắt nhau đi trên ngày xanh
Yêu, là cùng chung bước trên con đường
Cùng nắm tay nhau thật chặt
Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm để biết yêu em nhiều hơn…"
(Phía cuối con đường – Hoàng Anh Minh)
Yêu, là cùng nhau đi đến cuối con đường, nhưng con đường mình đã từng đi qua giờ đây phía cuối chỉ riêng mình em, mặc dù đó là quyết định của riêng em, nhưng chẳng thể nào quên được tất cả những gì mình muốn xóa…
Cứ thế, mỗi một ngày…
Em thương những gì tưởng chừng đã cũ của chính em.
Em thương những kỷ niệm ngày mưa một mình lang thang vô định tìm kiếm bóng dáng anh…
Em thương những đêm hè mình đau đáu vì không đến được với nhau…
Em thương anh!
Nhưng…Em phải dừng lại…để bắt đầu một cuộc đời mới...Rồi hụt hẫng sẽ qua...Rồi niềm đau, nỗi nhớ cũng theo đêm trôi về miền nhớ…Em phải quen với những tháng ngày không có anh trong cuộc đời…Em phải quên những gì thuộc về ngày hôm qua không trọn vẹn…Rồi một ngày nào đó…Hạnh phúc diệu kỳ sẽ đến với em, cho dù… hạnh phúc đó mong manh như vệt nắng cuối trời…
Em viết cho mình bài thơ cuối không anh.
Bằng cả trái tim yêu thương vừa vụn vỡ.
Sau giấc mơ hoang, em hồi sinh thắp lửa.
Đốt những nồng nàn, nhung nhớ của ngày xưa.
Em xóa nỗi buồn, nước mắt chảy trong đêm.
Gói những yêu thương cuộn trong dòng ký ức.
Rồi mai thức giấc, chìm trong màu quên lãng.
Thả nắm bụi tàn, kỷ niệm xuống mồ sâu...
Cuộc đời anh là một cơn mộng kéo dài. Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng, anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi vào một ngày đẹp trời Anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó, vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của Anh dậy…Người con gái ấy mang tên của Em (DESPERADOO_INLOVE) ( blog việt)
Đừng có cố tỏ ra mạnh mẽ, muốn khóc thì hãy khóc đi ....
Tại sao phải như vậy, tại sao phải cố tỏ ra mình mạnh mẽ làm cái gì ....buồn và đau quá...tự nhiên cảm thấy cuộc sống thật sự thiếu nước và oxy thật rồi...cần một nguồn nước....cần một cái cây nào đó cho mình tựa vào để xin chút oxy .... thiếu quá...cần quá...cuộc đời cứ trôi mà biết đâu là điểm dừng đây...đôi khi ta vẩn vơ suy nghĩ...đôi khi ta tự tạo áp lực cho mình, rồi cuối cùng được gì...nước mắt, nước mắt chảy ngược chứ chẳng phải là chảy ra ngoài...ta mạnh mẽ hơn xưa rồi...giỏi hơn xưa rồi....nếu ngày trước ko thể ngăn được những dòng nước mắt, thì giờ đã ngăn lại được rồi " kim cương" ơi tao giỏi hơn rồi phải không mày.... thiếu chút nhiệt huyết với cuộc đời nay quá mày ơi ...hãy cho tôi xin chút oxy, hãy cho tôi thêm một ít nước nhưng hãy là nước ngọt, chứ đừng có muối ....bởi muối mặn lắm....mà mặn thì sự sống sẽ chết,,,,,,vậy đừng cho muối vào nha ....hãy cho tôi...tìm lại chút hơi ấm cho mùa đồng băng giá này .....để tôi thấy cuộc đời tươi đẹp biết bao nhiêu ...để tôi yêu hơn thế giới này...để tôi thấy mình hạnh phúc ....
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013
Có ai yêu em hơn thế ...không anh ?
Mình đã khóc khi đọc chuyện này, chẳng hiểu sao càng đọc thì 2 dòng nước mắt cứ chảy xuống, lăn lăn trên má....cuộc sống đôi khi có những góc khuất tâm hồn...mà ở đó ta nghe lòng mình mênh mang ...hãy cùng đọc chuyện với Thùy An các bạn nhé ...........
-" Đừng chạm vào cuộc sống của a nữa đc k? đừng cản trở
bước đi của a nữa,xin e ! "
...
..
-" A là đồ tồi,a k xứng đáng với tình yêu của tôi Long
ạ "
Đó là lời chia tay nó đã nói với Trang và đó cũng là lời
cuối cùng Trang nói trong khi khóc nức nở rồi cúp máy.
Trang tắt máy quá nhanh,Trang k kịp nhận ra,k kịp nghe thấy
những tiếng nấc nghẹn lòng.. Ở đầu dây bên kia.
-Đúng,a là 1 kẻ tồi tệ,1 gã tồi yêu e nhất.
Nó và Trang yêu nhau đc 2 năm,1 khoảng thời gian dài và êm
đềm cho đến khi chuyện xảy ra.
Nó vội vàng lau nước mắt rồi chầm chậm nhớ lại ngày đầu khi
quen Trang.
...
Đó là 1 buổi chiều năm nó học lớp 12,sau tiết học hóa nó đc
cô giáo phân công rửa và đi cất
đồ dùng dụng cụ thí nghiệm của buổi học. Có hẹn với lũ bạn
đi đá bóng,nó vội vã làm thật nhanh.
Cất đồ xong nó lao thật nhanh ra cửa và ...
-Rầm ! nó va phải 1 ai đó.
Nó loạng choạng lùi ra phía sau,trước mặt nó là 1 cô gái
đang ngồi bệt dưới đất,1 tay chống còn 1 tay
xoa đầu .. Nó tiến lại giơ tay ra
-Xin lỗi e , a vội quá , e k sao chứ?
Cô gái nắm lấy tay nó đứng dậy rồi nói :
-Biết người ta bao nhiêu tuổi mà gọi là e,vô duyên.
Nó hơi bất ngờ vì câu nói đấy,nó gọi thế là vì cô gái có
dáng vẻ nhỏ bé,trông chỉ như các cô gái lớp dưới.
Cười ngượng,nó đáp lại:
-Hì. Vậy mình xin lỗi,bạn ko sao chứ?
-Tôi k sao,may mà tôi k mang thứ gì vào đây cất,k thì bạn
đền ốm.
Cô gái nhặt cặp sách lên rồi quay đi,nó vẫn đứng đấy nhìn
theo,bất chợt cô gái nói với lại :
-Mình tên Trang,học 12A3
Nó mỉm cười rồi lại chợt nhớ ra lũ bạn đang chờ,nó vội vàng
chạy ra sân bóng.
...
..
Xẩm tối,đang lang thang trên đường về nhà,nó rẽ vào 1 quầy
bán thẻ điện thoại. 1 người có dáng vẻ hơi quen
quen đang đứng trước nó,hình như là Trang.
-" Đúng là cô bé chiều nay mình va phải,cô ấy cũng mua
thẻ phone à?Chắc nhà cô ấy gần đây "
Trang k nhận ra nó đang đứng ngay đằng sau.
...
-Bắn cho cháu 100k mạng Viettel.
-Đọc số đi cháu
-098xxxxxxx
...
Nhanh tay,nó bấm lấy số phone của Trang rồi quay người lại
chạy đi thật nhanh.
Trang quay ra nhìn nhưng k nhận ra nó.
...
Tối đến,sau 1 hồi đắn đo,nó quyết định nhắn tin cho Trang.
-Này Trang,chiều nay lúc va phải mình bạn ko sao thật chứ??
15p sau...
-Thật ! mà sao bạn lại có số mình vậy 0.o??
-Tình cờ thôi,hôm nào bạn rảnh,mình có thể mời bạn đi ăn gì
đó đc ko?
-Tại sao mình phải đồng í??
-Thì cứ coi như là mình xin lỗi vụ chiều nay đi
-Đc rồi. Ăn chè nha,mà nói trước mình ăn nhìu lắm đấy.
OK.hehe
-OK. Mình cho bạn ăn no căng luôn
...
Nó và Trang quen nhau như vậy,đơn giản và nhẹ nhàng,rồi thời
gian trôi,dần dần 2 đứa yêu nhau.
...
1 dòng nước mắt lại trào ra khi nó vô tình nhìn vào bức ảnh
2 đứa chụp chung để trên bàn học. Khẽ lau
nước mắt,nó úp tấm hình xuống rồi tắt điện đi ngủ
...
Lúc mới chia tay,Trang vẫn cố gắng níu kéo nó,mặc dù Trang k
sai.Trang k làm điều gì sai để nó chia tay cô.
Nhưng Trang vẫn cố gắng níu lấy nó,Trang đã khóc,khóc nhiều
lắm,mắt Trang sưng lên. Vì Trang vẫn yêu nó,yêu nhiều lắm.
Nhiều khi tưởng chừng Trang k chịu nổi cơn đau này,nó nói
chia tay quá đột ngột và k hề có 1 lí do nào giải thích đc sự thay đổi của nó.
Mỗi lần nhớ nó,Trang lại khóc,lại gọi điện,nhắn tin cho nó.
Nó vẫn lạnh lùng,vẫn đẩy Trang ra bằng những lời lẽ lạnh nhạt,đôi
khi còn nặng lời với Trang.Thất vọng,cô đơn
trong buồn tủi. Trang cắn răng chịu đựng trong suốt thời
gian đó
……………………………….
Nó k còn ba mẹ,ba nó mất vì 1
tai nạn hồi nó lớp 3,rồi khi nó lên lớp 5 thì mẹ nó cũng bỏ lại nó vì căn bệnh
ung thư quái ác. Nó sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé mà ba mẹ để lại,khi bé nó còn được họ hàng
giúp đỡ,nhưng từ năm vào cấp 3,nó phải tự lo cho cuộc sống của nó,nó làm thêm sau mỗi buổi học để kiếm tiền.
Lâu lâu nó vẫn đc các cô,chú,bác bên nội tru cấp 1 khoản nhưng rất ít. 1 cuộc sống khó khăn nhưng vẫn rất vui vẻ,và dường như từ lúc có Trang,nó có thêm nhiều nghị lực hơn.
...
Trái ngược với nó.. Trang là con gái 1,gia đình khá giả.Ba mẹ đều là công nhân viên chức.Trang có thân hình nhỏ nhắn,dễ thương,nhất là cái má lúm đồng tiền mà lúc nào nó cũng say mê nhìn ngắm mỗi khi Trang cười.
Nó vẫn hay trêu Trang.
-" Sau này a lấy e,con của chúng mình nhất định sẽ có cái má lúm giống e và cái răng khểnh giống a "
Trang đỏ mặt,nhẹ nhàng tựa đầu lên vai nó. Cả 2 rất hạnh phúc.
...
1 năm trôi qua kể từ khi chia tay,có lẽ con người ta khi mà phải chịu 1 nỗi đau nào đó quá lớn,phải đối mặt,
phải sống trong nỗi đau ấy,dần dần họ cũng sẽ quên đi,sẽ trở nên vô cảm.
Trang cũng vậy,Trang đã quên đc Long,Trang hận Long. Và hình như vì quá hận nên Trang muốn nó biết rằng.. Ko có nó,Trang vẫn sống,Trang vẫn có thể hạnh phúc,ko việc gì cô phải hối tiếc 1 người vô tình,bạc bẽo như vậy nữa.
...
Khoảng thời gian đó,nó cố tỏ vẻ như k có gì ảnh hưởng,k có gì xảy ra với nó.Nó cố gắng tránh mặt Trang,nếu
có vô tình gặp nhau,nó cũng chỉ cười lạnh nhạt rồi quay ngoắt đi,Trang cũng vậy.Nhưng cô đâu biết rằng lại
1 lần nữa.. Cô k kịp nhìn thấy những giọt nước mắt của ai đó đang nhẹ lăn.
Ở sâu trong trái tim nó,vẫn còn tên 1 người con gái.. là Trang.
..
Nó vẫn yêu Trang,nó k bao giờ muốn rời xa Trang.Nhưng vì muốn Trang hạnh phúc,muốn Trang có 1 cuộc sống no đủ,nó đành chấp nhận phải rời xa Trang,chưa 1 lúc nào nó quên đi Trang.
Nó vẫn giữ những tấm hình của Trang,những món quà Trang tặng,gìn giữ cẩn thận.Vẫn nâng niu,vẫn xem như
nó và Trang vẫn đang yêu nhau..
Nó xót xa hình dung lại ngày hôm đấy..
...
7h tối,nó đang nằm đọc sách,có tiếng gõ cửa.Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến
kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.Nó mừng rỡ ra mở cửa.
Trước mặt nó là 1 người đàn ông và 1 phụ nữ trạc tuổi bố mẹ nó,có lẽ là 1 đôi vợ chồng.
..
-Cậu là Long phải ko?
-Dạ Phải ! 2 bác có việc gì ạ?
-Ừ,vợ chồng tôi có chuyện muốn nói.
-Vâng,mời 2 bác vào trong nhà,cháu pha chè rồi nói chuyện.
-Thôi khỏi,chúng tôi nói nhanh thôi.
Vừa ngồi xuống ghế,người phụ nữ lên tiếng.
-Cậu yêu cái Trang,con gái chúng tôi phải ko?
Nó sững người,hóa ra đây là ba mẹ Trang,mặc dù yêu nhau 2 năm nay,nhưng chưa bao giờ nó vào nhà Trang,
chưa bao giờ nó gặp ba mẹ Trang,sở dĩ nó nghĩ vì cả 2 đứa vẫn đang đi học,như vậy có lẽ k nên.
-Vâng,vậy ra 2 bác là ba mẹ của Trang ạ,cháu xin lỗi.Cháu vô í quá,tại cháu chưa có dịp đc gặp 2 bác nên..
Người phụ nữ chặn lại.
-Tôi muốn cậu tránh xa cái Trang nhà tôi ra.
Nó lặng người,môi run run và mất 1 lúc nó mới bình thường trở lại,nó cúi mặt xuống
-Chắc cậu cũng biết tại sao tôi cấm cậu rồi,chúng tôi chỉ có mình nó thôi. Tôi muốn nó có 1 cuộc sống hạnh phúc,no đủ,sung túc nhất.
-Vâng ! Cháu hiểu.Cháu xin lỗi.
-Nếu cậu thật sự yêu nó,hãy để nó có 1 người chồng tốt.Đừng nói với nó về cuộc gặp hôm nay.Chào cậu.
Nó như người vô hồn,2 dòng lệ từ từ trào ra,cay đắng.Nó cắn chặt môi rồi lặng lẽ khóc.
Nó chia tay Trang,nó đã phải chuẩn bị tâm lí,cố gắng nói bằng giọng điệu lạnh lùng nhất,cố gắng k bật khóc
lúc nói.Nó chỉ gọi điện,nó k dám gặp Trang,vì nó biết Trang sẽ giữ nó lại hỏi lí do bằng đc,Trang sẽ khóc.
Nó sẽ k chịu đc khi thấy Trang khóc,nó sợ nó lại yếu lòng,nó lại ôm lấy Trang.Sẽ làm ba mẹ Trang thất vọng.
...
Nó luôn dõi theo Trang,luôn là người lặng lẽ đi sau Trang,âm thầm đứng nhìn Trang từ 1 góc nào đó.Nó k biết
chia sẻ với ai ngoài 1 thằng bạn thân hồi cấp 3 tên Huy,cũng là bạn của Trang.
Huy vẫn luôn an ủi nó,động viên,khích lệ nó cố gắng sau ngày ấy,là người gián tiếp thăm hỏi tình hình của
Trang cho nó.
..
-Chuyện đã rồi,mày đừng ôm buồn mãi nữa.Trang nó vẫn ổn và nó sẽ hạnh phúc thôi mà.
-Có lẽ đến khi nào Trang lấy chồng,tao mới thực sự yên tâm về Trang.
-Thế mày định cứ diễn vai diễn kẻ bạc tình rồi ôm buồn đến bao giờ,mày cũng phải bắt đầu lại như Trang chứ?
-Ừ... Nhưng k phải lúc này mày ạ..
...
Rồi Trang cũng có người yêu mới,tên là Cường. Là 1 người đàn ông thành đạt,phong độ.nghe Huy kể hình như là 1 đối tác gì đó với ba của Trang,1 lần vào nhà Trang ăn cơm,họ gặp nhau...
..
-Trang sắp cưới rồi đấy,mày yên tâm đc chưa?
-Ừ,chắc rồi.
-Thế mày tính như nào?
-Học xong rồi nhưng mà chắc tao k có khả năng xin đc việc đâu,k có tiền mày ạ.
-Thế chả nhẽ cứ ở nhà?
-Đâu có,tao định sắp tới sang Nga đi xuất khẩu lao động,có ông bác đang làm bên đấy giới thiệu,hơi vất 1 tí nhưng sức mình có thì lo gì,đi vài năm kiếm ít vốn đã rồi tính chuyện sự nghiệp sau.
-Mày muốn đi là vì muốn quên Trang đúng ko?
-Mày...
-Ừ thôi như thế cũng tốt cho mày.
...
Và dường như mọi thứ k bao giờ suôn sẻ như người ta mong muốn,ngày định mệnh ấy cũng đến.
Trang đang trên đường đi tập thể dục như mọi khi vào mỗi buổi sáng,qua 1 dãy phố,khi Trang đang dừng lại để
nghỉ.
-Xoảng!!!
có tiếng gì đó vỡ ở phía trên đầu,Trang nhìn ngước lên.Bỗng vô số mảnh thủy tinh nhỏ bé rơi xuống,rơi cả vào mắt Trang,rất may những mảnh to đều k rơi trúng cô. Chưa kịp định hình là bụi hay là gì,Trang đưa tay lên dụi dụi vào mắt. Rồi Trang hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh.
...
Tỉnh dậy,Trang thấy đau,rất đau ở 2 mắt,cô k mở ra đc,vì đau,và vì hình như có 1 dải băng quấn quanh mắt Trang.
Trang rất sợ,cô bật dậy rồi 2 tay đưa ra phía trước mò mẫm,miệng gọi tên ba mẹ liên hồn.
1 bàn tay nắm lấy tay Trang.
-Con yêu,mẹ đây,đừng sợ,có mẹ đây rồi,k sao đâu con,mọi thứ ổn rồi.
-Mẹ ơi,con đau lắm,tối lắm,con k mở mắt đc,con đang ở đâu??
-Mắt con đang đau,đừng mở ra.Con đang trong bệnh viện,ba mẹ đều ở đây cả rồi,con đừng sợ.
-Tối lắm mẹ ơi,con đau lắm,con bị làm sao rồi mẹ ơi.Mẹ nói đi?
-Có người làm vỡ cửa kính,con bị thủy tinh rơi vào mắt,nhưng k sao đâu,ba mẹ ở với con đây rồi.
-Mắt con có bị sao k mẹ? con thấy đau lắm,con k mở ra đc.
-Con nằm xuống,đừng sợ.Ba mẹ sẽ kêu bác sĩ chữa cho con ngay,con yêu đừng lo.
...
Trang đc chuẩn đoán là bị chấn thương giác mạc nghiêm trọng,điều kinh khủng hơn nữa là.. Trang sẽ k còn
đc nhìn thấy ánh sáng trở lại nữa.Nghe bác sĩ nói,ba mẹ Trang bật khóc nức nở,thương con gái duy nhất,chỉ vài tuần nữa là lên xe hoa,sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc.Trớ trêu thay,trò đời luôn là như thế.
Tự đoán đc tình trạng hiện tại,khi ba mẹ vừa vào phòng.Trang hỏi:
-Con có bị mù k hả mẹ,con có thấy đc nữa k hả mẹ??
..Xót xa. Mẹ Trang ôm lấy cô bật khóc.
-Ba mẹ xin lỗi,ba mẹ sẽ cố hết sức để chữa cho con,ba mẹ sẽ tìm người thay mắt cho con bằng mọi giá.
Trang cũng bật khóc theo mẹ,dù mắt Trang đau xót vô cùng,tuy k ra nổi nước mắt,nhưng ai cũng hiểu nỗi đau
cả thể xác và tinh thần lúc này Trang phải chịu đựng.
...
Nó đứng bên ngoài,nó k dám vào,k muốn để ba mẹ Trang biết nó đang ở đây,k muốn để Trang biết 1 kẻ như nó
đang ở đây.Huy đã báo tin cho nó biết,nó vội vàng đến bệnh viện nhanh nhất có thể.
Nó đau nhói trong tim,cố gắng cầm nước mắt khi nghe những lời kêu khóc của mẹ Trang và của người con gái mà nó yêu nhất.
-Con muốn đc nhìn thấy mọi người,muốn đc thấy ba mẹ vui cười,đc nhìn thấy ba mẹ hạnh phúc,đc nhìn thấy chồng con,đc nhìn thấy những đứa con mà sau này con sinh ra.Con k muốn như thế này.Con sợ lắm mẹ ơi.
Đau thắt trong lòng,nó ngậm ngùi quay bước chạy thật nhanh ra ngoài,nước mắt lại rơi,đã gần 2 tháng nay,nó tưởng chừng sẽ k phải khóc vì Trang 1 lần nào nữa.
...
5 ngày sau. Có 1 người đồng ý hiến giác mạc và Trang có cơ hội chữa lành mắt trở lại.Trang vui mừng khi nghe ba mẹ báo tin,mẹ Trang nói là của 1 người đã khuất,trước khi mất người đó có di nguyện như vậy.Trang thầm cảm ơn người đó.
..Ca phẫu thuật thành công,Trang nhìn thấy ánh sáng trở lại,thấy ba mẹ Trang,người chồng sắp cưới của Trang
Với Trang lúc này,k điều gì hạnh phúc hơn đc nữa.
...
Rồi 1 ngày...
-Trang à,mẹ bảo này.
-Dạ.
-Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất đc mấy hôm đấy,nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị CSGT đuổi,số nó khổ quá,đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào,con đến thắp cho nó nén hương.
-Con sắp cưới rồi. Để qua đám cưới đi mẹ,thật tình con k bao giờ muốn đến nhà kẻ bạc tình đấy nữa.
-Nhưng mà con à...
-Con ra ngoài với a Cường đây,mẹ cứ ăn cơm trước đi nhé.
...
Vừa bước ra ngoài,Trang gặp Huy đang đứng đợi.
-Ô kìa,sao hôm nay bạn Huy lớp phó lại đến tìm tớ thế? Trang cười hỏi.
-Bạn có định đến thắp cho Long đc nén hương k? Dù gì nó cũng là...
-Để sau đi,giờ tớ k muốn nhắc đến. Nếu chỉ là việc ấy thì tớ phải đi đã nhé.
-Dừng lại,thật sự tớ phải nói với bạn chuyện này.
-Chuyện gì???
-Nếu thằng Long còn,tớ sẽ chẳng bao giờ nói ra,nhưng giờ nó mất rồi.Tớ phải nói,tớ cả bạn ra quán cafe nói chuyện đi.
...
..
-Có 1 hôm,chính chỗ này,tớ gặp chồng sắp cưới của bạn đang ngồi ngay đằng sau nói chuyện với bạn của hắn,lúc đấy bạn vẫn đang ở bệnh viện mắt.
-Chuyện gì?? Như thế nào??
-Hắn nói nếu bạn k thể chữa,k thể thấy lại đc nữa,hắn sẽ nói chia tay. Bạn mà phẫu thuật chậm vài hôm nữa thôi
là hắn nói chia tay rồi.
-Bạn nói gì thế? A đấy k phải loại người như thế. A đấy yêu tớ và tớ cũng vậy.
-Tớ biết,hắn yêu bạn,nhưng khi bạn gặp chuyện như thế,hắn đã nản lòng. Liệu 1 người như thế có đáng làm chồng bạn ko??
-Tớ k cho phép ai nói xấu a đấy như vậy.Tại sao tớ phải tin bạn?? Bạn là bạn thân của Long,bạn muốn giúp Long
phá bọn tớ đúng k??
-Đc rồi,thế thì bạn hãy tự dùng đôi mắt của Long mà nhìn nhận cái người chồng của bạn đi,nhưng đừng hối hận.
-Bạn... bạn nói gì cơ?? Mắt của ai??
-Có lẽ bạn nên hỏi bố mẹ bạn,tớ nói đến đây thôi. Tớ k để sự hi sinh của Long là vô ích đc.
........
...
Trang chạy thật nhanh về nhà,trong đầu Trang lúc này hàng ngàn suy nghĩ lẫn lộn,đan xen cả sự sợ hãi,Trang sợ
rằng điều Huy nói là thật,nhưng k phải về Cường,mà là về Long.
Về đến nhà,Trang thấy ba mẹ mình ăn mặc gọn gàng như đang chuẩn bị đi đâu đó.
-Ba mẹ định đi đâu à??
-Sao con làm gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy?? Ba mẹ định đến nhà thằng Long,thắp hương cho nó.
-Trước khi đi ba mẹ phải trả lời con chuyện này đã.
...
..
-Có phải,người hiến mắt cho con mà mẹ nói là nói dối đúng ko? Người đó là Long đúng ko??
-Tại.. tại sao con??
-Ba mẹ đừng giấu con nữa,con muốn biết,con phải biết.
-Đến nước này ba mẹ cũng k giấu con nữa,là Long nó yêu cầu ba mẹ phải giữ kín k để con biết thôi.
....
Trang chết lặng người,điều cô sợ nhất là sự thật,Huy nói đúng. 1 sự thật mà kinh khủng nhất từ trước đến nay cô
phải chịu đựng,còn hơn cả lúc Long chia tay cô và lúc cô biết cô bị mù.
-Nó biết con bị hỏng mắt,nó đã đến gặp ba mẹ và xin ba mẹ đồng ý để nó hiến mắt cho con.
..
-Từ đầu ba mẹ k đồng í,nhưng mà....
....
...
..
-Cháu xin 2 bác,2 bác đồng ý giúp cháu,đây là điều cuối cùng cháu có thể làm đc cho Trang. Cuộc sống từ nay về
sau của cháu,cháu chấp nhận,cháu sẽ tự lo đc.
-Nhưng mà,chúng tôi k thể làm thế với cậu,chính tôi đã cản cậu với...
-Ngày đấy,cháu đã đồng í làm theo lời bác vì cuộc sống của Trang,bây giờ vẫn vì cuộc sống của Trang,cháu mong 2 bác đồng í.
....
..
-Nó khóc trước mặt ba mẹ,k biết làm như nào,thương con nên ba mẹ đồng í,tội cho nó quá. Ở hiền gặp lành mà
sao nó lại gặp điều tai ác như thế. Ba mẹ định sau khi nó hiến mắt cho con,ba mẹ sẽ tru cấp tiền cho nó mỗi
tháng,để nó có đủ ăn đủ mặc đợi đến khi nào có người nào hiến mắt,ba mẹ sẽ chữa lại cho nó.
..
Rồi mẹ Trang cũng bật khóc.
-Thế mà,chưa kịp đền đáp cho nó cái gì mà nó đã..... Mẹ xin lỗi,ngày xưa mẹ đã ngăn cấm con với nó. Nó làm
thế đều là vì con thôi,mẹ k tốt.
-Con đừng trách nó nữa,cùng bố mẹ đến thắp hương cho nó đi.
....
Trang ngã quỵ xuống,mắt cay cay,Trang bật khóc. khóc như chưa bao giờ đc khóc,như ngày xưa lúc nó nói chia tay Trang.
....
Nhìn tấm di ảnh của nó,vẫn đôi mắt dịu dàng nhìn nó như ngày nào,khóe môi vẫn nhô lên vì chiếc răng khểnh.
Trang đau xót,hối hận vì đã k cố gắng tìm hiểu lí do nó chia tay Trang,mà chỉ cố gắng níu kéo nó. Nước mắt Trang tuôn ra nhưng k khóc thành tiếng.
Vào phòng nó,mọi thứ vẫn ngăn nắp,vẫn bố trí như ngày Trang và nó yêu nhau,tấm ảnh 2 đứa chụp chung vẫn
trên chiếc bàn học,chiếc gối Trang tặng vẫn gọn gàng nơi đầu giường.
...
Huy bước vào.. Rồi 1 lúc sau đưa cho Trang 1 chiếc hộp.
-Tớ nghĩ nó là dành cho bạn..
....
..
Đến nhà,Trang mở chiếc hộp ra,tất cả mọi thứ mà Trang tặng nó,đều nằm trong này.. Chiếc vòng cổ,chiếc nhẫn
móc treo chìa khóa..v..v. Và 1 lá thư nó để lại cho Trang,đêm mà trước khi Trang và nó phẫu thuật giác mạc.
...
..
" E à,a k hi vọng 1 ngày nào đó e đọc được những dòng này. Vì khi ấy là lúc a k còn nữa,k còn dõi theo e đc nữa.
Chưa 1 lúc nào a hết yêu e,chưa 1 phút nào a quên đi e.. người con gái đầu tiên và duy nhất quan tâm a,yêu thương a,ở bên a.. A xin lỗi,xin lỗi vì đã k thể đi cùng e hết đoạn đường như a vẫn hứa,k chăm sóc cho e những lúc e đau ốm,k thể nấu món chè đỗ đen mà e thích cho e ăn,k thể cõng e những lúc e thấy mỏi. Xin lỗi vì a đã làm e khóc rất nhiều,xin lỗi vì đã phải tỏ ra vô cảm với e,phải để e thất vọng vì a. Xin lỗi vì đã làm vợ đau lòng,vợ đau như thế nào,a đau gấp trăm lần như thế. Xin lỗi vì đã k thể yêu e đc nữa...
A viết những lời này,có lẽ chẳng cho ai đọc,chẳng ai đọc đc..Nhưng a cứ viết,vì sau hôm nay,có lẽ a k bao giờ viết đc nữa,a sẽ ngắm nhìn e thật lâu.. Vì có lẽ a sẽ k bao giờ đc thấy e 1 lần nào nữa.
E là hạnh phúc của a,a k giữ đc hạnh phúc ấy,thì có lẽ a sẽ bảo vệ hạnh phúc của e.Vì e hạnh phúc,cũng coi như a hạnh phúc rồi.A đã hi sinh tình yêu của mình 1 lần để e có 1 cuộc sống thật tốt,thì chẳng có lí do nào mà a k hi sinh lần nữa để bảo vệ nó. Nhìn e vui cười,nụ cười mà a chưa bao giờ quên.. a đã đánh cắp nó.Rồi có người lấy lại đc,trả về cho e. Thì a hiểu a nên làm gì lúc này... Quên e,nói thì dễ. Nhưng đó là điều khó nhất mà a phải làm.
E hãy cố gắng sống thật hạnh phúc,như mình đã từng có.. À k,phải hạnh phúc hơn thế e nhé.Đâu đó vẫn có a dõi theo e,dù k nhìn thấy e.. Nhưng a vẫn luôn đi đằng sau e,dù đi chậm nhưng nếu 1 ngày nào e cần,a vẫn sẽ đuổi kịp đc mà. Vợ yêu của a. Hạnh phúc nhé..."
ung thư quái ác. Nó sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé mà ba mẹ để lại,khi bé nó còn được họ hàng
giúp đỡ,nhưng từ năm vào cấp 3,nó phải tự lo cho cuộc sống của nó,nó làm thêm sau mỗi buổi học để kiếm tiền.
Lâu lâu nó vẫn đc các cô,chú,bác bên nội tru cấp 1 khoản nhưng rất ít. 1 cuộc sống khó khăn nhưng vẫn rất vui vẻ,và dường như từ lúc có Trang,nó có thêm nhiều nghị lực hơn.
...
Trái ngược với nó.. Trang là con gái 1,gia đình khá giả.Ba mẹ đều là công nhân viên chức.Trang có thân hình nhỏ nhắn,dễ thương,nhất là cái má lúm đồng tiền mà lúc nào nó cũng say mê nhìn ngắm mỗi khi Trang cười.
Nó vẫn hay trêu Trang.
-" Sau này a lấy e,con của chúng mình nhất định sẽ có cái má lúm giống e và cái răng khểnh giống a "
Trang đỏ mặt,nhẹ nhàng tựa đầu lên vai nó. Cả 2 rất hạnh phúc.
...
1 năm trôi qua kể từ khi chia tay,có lẽ con người ta khi mà phải chịu 1 nỗi đau nào đó quá lớn,phải đối mặt,
phải sống trong nỗi đau ấy,dần dần họ cũng sẽ quên đi,sẽ trở nên vô cảm.
Trang cũng vậy,Trang đã quên đc Long,Trang hận Long. Và hình như vì quá hận nên Trang muốn nó biết rằng.. Ko có nó,Trang vẫn sống,Trang vẫn có thể hạnh phúc,ko việc gì cô phải hối tiếc 1 người vô tình,bạc bẽo như vậy nữa.
...
Khoảng thời gian đó,nó cố tỏ vẻ như k có gì ảnh hưởng,k có gì xảy ra với nó.Nó cố gắng tránh mặt Trang,nếu
có vô tình gặp nhau,nó cũng chỉ cười lạnh nhạt rồi quay ngoắt đi,Trang cũng vậy.Nhưng cô đâu biết rằng lại
1 lần nữa.. Cô k kịp nhìn thấy những giọt nước mắt của ai đó đang nhẹ lăn.
Ở sâu trong trái tim nó,vẫn còn tên 1 người con gái.. là Trang.
..
Nó vẫn yêu Trang,nó k bao giờ muốn rời xa Trang.Nhưng vì muốn Trang hạnh phúc,muốn Trang có 1 cuộc sống no đủ,nó đành chấp nhận phải rời xa Trang,chưa 1 lúc nào nó quên đi Trang.
Nó vẫn giữ những tấm hình của Trang,những món quà Trang tặng,gìn giữ cẩn thận.Vẫn nâng niu,vẫn xem như
nó và Trang vẫn đang yêu nhau..
Nó xót xa hình dung lại ngày hôm đấy..
...
7h tối,nó đang nằm đọc sách,có tiếng gõ cửa.Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến
kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.Nó mừng rỡ ra mở cửa.
Trước mặt nó là 1 người đàn ông và 1 phụ nữ trạc tuổi bố mẹ nó,có lẽ là 1 đôi vợ chồng.
..
-Cậu là Long phải ko?
-Dạ Phải ! 2 bác có việc gì ạ?
-Ừ,vợ chồng tôi có chuyện muốn nói.
-Vâng,mời 2 bác vào trong nhà,cháu pha chè rồi nói chuyện.
-Thôi khỏi,chúng tôi nói nhanh thôi.
Vừa ngồi xuống ghế,người phụ nữ lên tiếng.
-Cậu yêu cái Trang,con gái chúng tôi phải ko?
Nó sững người,hóa ra đây là ba mẹ Trang,mặc dù yêu nhau 2 năm nay,nhưng chưa bao giờ nó vào nhà Trang,
chưa bao giờ nó gặp ba mẹ Trang,sở dĩ nó nghĩ vì cả 2 đứa vẫn đang đi học,như vậy có lẽ k nên.
-Vâng,vậy ra 2 bác là ba mẹ của Trang ạ,cháu xin lỗi.Cháu vô í quá,tại cháu chưa có dịp đc gặp 2 bác nên..
Người phụ nữ chặn lại.
-Tôi muốn cậu tránh xa cái Trang nhà tôi ra.
Nó lặng người,môi run run và mất 1 lúc nó mới bình thường trở lại,nó cúi mặt xuống
-Chắc cậu cũng biết tại sao tôi cấm cậu rồi,chúng tôi chỉ có mình nó thôi. Tôi muốn nó có 1 cuộc sống hạnh phúc,no đủ,sung túc nhất.
-Vâng ! Cháu hiểu.Cháu xin lỗi.
-Nếu cậu thật sự yêu nó,hãy để nó có 1 người chồng tốt.Đừng nói với nó về cuộc gặp hôm nay.Chào cậu.
Nó như người vô hồn,2 dòng lệ từ từ trào ra,cay đắng.Nó cắn chặt môi rồi lặng lẽ khóc.
Nó chia tay Trang,nó đã phải chuẩn bị tâm lí,cố gắng nói bằng giọng điệu lạnh lùng nhất,cố gắng k bật khóc
lúc nói.Nó chỉ gọi điện,nó k dám gặp Trang,vì nó biết Trang sẽ giữ nó lại hỏi lí do bằng đc,Trang sẽ khóc.
Nó sẽ k chịu đc khi thấy Trang khóc,nó sợ nó lại yếu lòng,nó lại ôm lấy Trang.Sẽ làm ba mẹ Trang thất vọng.
...
Nó luôn dõi theo Trang,luôn là người lặng lẽ đi sau Trang,âm thầm đứng nhìn Trang từ 1 góc nào đó.Nó k biết
chia sẻ với ai ngoài 1 thằng bạn thân hồi cấp 3 tên Huy,cũng là bạn của Trang.
Huy vẫn luôn an ủi nó,động viên,khích lệ nó cố gắng sau ngày ấy,là người gián tiếp thăm hỏi tình hình của
Trang cho nó.
..
-Chuyện đã rồi,mày đừng ôm buồn mãi nữa.Trang nó vẫn ổn và nó sẽ hạnh phúc thôi mà.
-Có lẽ đến khi nào Trang lấy chồng,tao mới thực sự yên tâm về Trang.
-Thế mày định cứ diễn vai diễn kẻ bạc tình rồi ôm buồn đến bao giờ,mày cũng phải bắt đầu lại như Trang chứ?
-Ừ... Nhưng k phải lúc này mày ạ..
...
Rồi Trang cũng có người yêu mới,tên là Cường. Là 1 người đàn ông thành đạt,phong độ.nghe Huy kể hình như là 1 đối tác gì đó với ba của Trang,1 lần vào nhà Trang ăn cơm,họ gặp nhau...
..
-Trang sắp cưới rồi đấy,mày yên tâm đc chưa?
-Ừ,chắc rồi.
-Thế mày tính như nào?
-Học xong rồi nhưng mà chắc tao k có khả năng xin đc việc đâu,k có tiền mày ạ.
-Thế chả nhẽ cứ ở nhà?
-Đâu có,tao định sắp tới sang Nga đi xuất khẩu lao động,có ông bác đang làm bên đấy giới thiệu,hơi vất 1 tí nhưng sức mình có thì lo gì,đi vài năm kiếm ít vốn đã rồi tính chuyện sự nghiệp sau.
-Mày muốn đi là vì muốn quên Trang đúng ko?
-Mày...
-Ừ thôi như thế cũng tốt cho mày.
...
Và dường như mọi thứ k bao giờ suôn sẻ như người ta mong muốn,ngày định mệnh ấy cũng đến.
Trang đang trên đường đi tập thể dục như mọi khi vào mỗi buổi sáng,qua 1 dãy phố,khi Trang đang dừng lại để
nghỉ.
-Xoảng!!!
có tiếng gì đó vỡ ở phía trên đầu,Trang nhìn ngước lên.Bỗng vô số mảnh thủy tinh nhỏ bé rơi xuống,rơi cả vào mắt Trang,rất may những mảnh to đều k rơi trúng cô. Chưa kịp định hình là bụi hay là gì,Trang đưa tay lên dụi dụi vào mắt. Rồi Trang hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh.
...
Tỉnh dậy,Trang thấy đau,rất đau ở 2 mắt,cô k mở ra đc,vì đau,và vì hình như có 1 dải băng quấn quanh mắt Trang.
Trang rất sợ,cô bật dậy rồi 2 tay đưa ra phía trước mò mẫm,miệng gọi tên ba mẹ liên hồn.
1 bàn tay nắm lấy tay Trang.
-Con yêu,mẹ đây,đừng sợ,có mẹ đây rồi,k sao đâu con,mọi thứ ổn rồi.
-Mẹ ơi,con đau lắm,tối lắm,con k mở mắt đc,con đang ở đâu??
-Mắt con đang đau,đừng mở ra.Con đang trong bệnh viện,ba mẹ đều ở đây cả rồi,con đừng sợ.
-Tối lắm mẹ ơi,con đau lắm,con bị làm sao rồi mẹ ơi.Mẹ nói đi?
-Có người làm vỡ cửa kính,con bị thủy tinh rơi vào mắt,nhưng k sao đâu,ba mẹ ở với con đây rồi.
-Mắt con có bị sao k mẹ? con thấy đau lắm,con k mở ra đc.
-Con nằm xuống,đừng sợ.Ba mẹ sẽ kêu bác sĩ chữa cho con ngay,con yêu đừng lo.
...
Trang đc chuẩn đoán là bị chấn thương giác mạc nghiêm trọng,điều kinh khủng hơn nữa là.. Trang sẽ k còn
đc nhìn thấy ánh sáng trở lại nữa.Nghe bác sĩ nói,ba mẹ Trang bật khóc nức nở,thương con gái duy nhất,chỉ vài tuần nữa là lên xe hoa,sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc.Trớ trêu thay,trò đời luôn là như thế.
Tự đoán đc tình trạng hiện tại,khi ba mẹ vừa vào phòng.Trang hỏi:
-Con có bị mù k hả mẹ,con có thấy đc nữa k hả mẹ??
..Xót xa. Mẹ Trang ôm lấy cô bật khóc.
-Ba mẹ xin lỗi,ba mẹ sẽ cố hết sức để chữa cho con,ba mẹ sẽ tìm người thay mắt cho con bằng mọi giá.
Trang cũng bật khóc theo mẹ,dù mắt Trang đau xót vô cùng,tuy k ra nổi nước mắt,nhưng ai cũng hiểu nỗi đau
cả thể xác và tinh thần lúc này Trang phải chịu đựng.
...
Nó đứng bên ngoài,nó k dám vào,k muốn để ba mẹ Trang biết nó đang ở đây,k muốn để Trang biết 1 kẻ như nó
đang ở đây.Huy đã báo tin cho nó biết,nó vội vàng đến bệnh viện nhanh nhất có thể.
Nó đau nhói trong tim,cố gắng cầm nước mắt khi nghe những lời kêu khóc của mẹ Trang và của người con gái mà nó yêu nhất.
-Con muốn đc nhìn thấy mọi người,muốn đc thấy ba mẹ vui cười,đc nhìn thấy ba mẹ hạnh phúc,đc nhìn thấy chồng con,đc nhìn thấy những đứa con mà sau này con sinh ra.Con k muốn như thế này.Con sợ lắm mẹ ơi.
Đau thắt trong lòng,nó ngậm ngùi quay bước chạy thật nhanh ra ngoài,nước mắt lại rơi,đã gần 2 tháng nay,nó tưởng chừng sẽ k phải khóc vì Trang 1 lần nào nữa.
...
5 ngày sau. Có 1 người đồng ý hiến giác mạc và Trang có cơ hội chữa lành mắt trở lại.Trang vui mừng khi nghe ba mẹ báo tin,mẹ Trang nói là của 1 người đã khuất,trước khi mất người đó có di nguyện như vậy.Trang thầm cảm ơn người đó.
..Ca phẫu thuật thành công,Trang nhìn thấy ánh sáng trở lại,thấy ba mẹ Trang,người chồng sắp cưới của Trang
Với Trang lúc này,k điều gì hạnh phúc hơn đc nữa.
...
Rồi 1 ngày...
-Trang à,mẹ bảo này.
-Dạ.
-Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất đc mấy hôm đấy,nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị CSGT đuổi,số nó khổ quá,đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào,con đến thắp cho nó nén hương.
-Con sắp cưới rồi. Để qua đám cưới đi mẹ,thật tình con k bao giờ muốn đến nhà kẻ bạc tình đấy nữa.
-Nhưng mà con à...
-Con ra ngoài với a Cường đây,mẹ cứ ăn cơm trước đi nhé.
...
Vừa bước ra ngoài,Trang gặp Huy đang đứng đợi.
-Ô kìa,sao hôm nay bạn Huy lớp phó lại đến tìm tớ thế? Trang cười hỏi.
-Bạn có định đến thắp cho Long đc nén hương k? Dù gì nó cũng là...
-Để sau đi,giờ tớ k muốn nhắc đến. Nếu chỉ là việc ấy thì tớ phải đi đã nhé.
-Dừng lại,thật sự tớ phải nói với bạn chuyện này.
-Chuyện gì???
-Nếu thằng Long còn,tớ sẽ chẳng bao giờ nói ra,nhưng giờ nó mất rồi.Tớ phải nói,tớ cả bạn ra quán cafe nói chuyện đi.
...
..
-Có 1 hôm,chính chỗ này,tớ gặp chồng sắp cưới của bạn đang ngồi ngay đằng sau nói chuyện với bạn của hắn,lúc đấy bạn vẫn đang ở bệnh viện mắt.
-Chuyện gì?? Như thế nào??
-Hắn nói nếu bạn k thể chữa,k thể thấy lại đc nữa,hắn sẽ nói chia tay. Bạn mà phẫu thuật chậm vài hôm nữa thôi
là hắn nói chia tay rồi.
-Bạn nói gì thế? A đấy k phải loại người như thế. A đấy yêu tớ và tớ cũng vậy.
-Tớ biết,hắn yêu bạn,nhưng khi bạn gặp chuyện như thế,hắn đã nản lòng. Liệu 1 người như thế có đáng làm chồng bạn ko??
-Tớ k cho phép ai nói xấu a đấy như vậy.Tại sao tớ phải tin bạn?? Bạn là bạn thân của Long,bạn muốn giúp Long
phá bọn tớ đúng k??
-Đc rồi,thế thì bạn hãy tự dùng đôi mắt của Long mà nhìn nhận cái người chồng của bạn đi,nhưng đừng hối hận.
-Bạn... bạn nói gì cơ?? Mắt của ai??
-Có lẽ bạn nên hỏi bố mẹ bạn,tớ nói đến đây thôi. Tớ k để sự hi sinh của Long là vô ích đc.
........
...
Trang chạy thật nhanh về nhà,trong đầu Trang lúc này hàng ngàn suy nghĩ lẫn lộn,đan xen cả sự sợ hãi,Trang sợ
rằng điều Huy nói là thật,nhưng k phải về Cường,mà là về Long.
Về đến nhà,Trang thấy ba mẹ mình ăn mặc gọn gàng như đang chuẩn bị đi đâu đó.
-Ba mẹ định đi đâu à??
-Sao con làm gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy?? Ba mẹ định đến nhà thằng Long,thắp hương cho nó.
-Trước khi đi ba mẹ phải trả lời con chuyện này đã.
...
..
-Có phải,người hiến mắt cho con mà mẹ nói là nói dối đúng ko? Người đó là Long đúng ko??
-Tại.. tại sao con??
-Ba mẹ đừng giấu con nữa,con muốn biết,con phải biết.
-Đến nước này ba mẹ cũng k giấu con nữa,là Long nó yêu cầu ba mẹ phải giữ kín k để con biết thôi.
....
Trang chết lặng người,điều cô sợ nhất là sự thật,Huy nói đúng. 1 sự thật mà kinh khủng nhất từ trước đến nay cô
phải chịu đựng,còn hơn cả lúc Long chia tay cô và lúc cô biết cô bị mù.
-Nó biết con bị hỏng mắt,nó đã đến gặp ba mẹ và xin ba mẹ đồng ý để nó hiến mắt cho con.
..
-Từ đầu ba mẹ k đồng í,nhưng mà....
....
...
..
-Cháu xin 2 bác,2 bác đồng ý giúp cháu,đây là điều cuối cùng cháu có thể làm đc cho Trang. Cuộc sống từ nay về
sau của cháu,cháu chấp nhận,cháu sẽ tự lo đc.
-Nhưng mà,chúng tôi k thể làm thế với cậu,chính tôi đã cản cậu với...
-Ngày đấy,cháu đã đồng í làm theo lời bác vì cuộc sống của Trang,bây giờ vẫn vì cuộc sống của Trang,cháu mong 2 bác đồng í.
....
..
-Nó khóc trước mặt ba mẹ,k biết làm như nào,thương con nên ba mẹ đồng í,tội cho nó quá. Ở hiền gặp lành mà
sao nó lại gặp điều tai ác như thế. Ba mẹ định sau khi nó hiến mắt cho con,ba mẹ sẽ tru cấp tiền cho nó mỗi
tháng,để nó có đủ ăn đủ mặc đợi đến khi nào có người nào hiến mắt,ba mẹ sẽ chữa lại cho nó.
..
Rồi mẹ Trang cũng bật khóc.
-Thế mà,chưa kịp đền đáp cho nó cái gì mà nó đã..... Mẹ xin lỗi,ngày xưa mẹ đã ngăn cấm con với nó. Nó làm
thế đều là vì con thôi,mẹ k tốt.
-Con đừng trách nó nữa,cùng bố mẹ đến thắp hương cho nó đi.
....
Trang ngã quỵ xuống,mắt cay cay,Trang bật khóc. khóc như chưa bao giờ đc khóc,như ngày xưa lúc nó nói chia tay Trang.
....
Nhìn tấm di ảnh của nó,vẫn đôi mắt dịu dàng nhìn nó như ngày nào,khóe môi vẫn nhô lên vì chiếc răng khểnh.
Trang đau xót,hối hận vì đã k cố gắng tìm hiểu lí do nó chia tay Trang,mà chỉ cố gắng níu kéo nó. Nước mắt Trang tuôn ra nhưng k khóc thành tiếng.
Vào phòng nó,mọi thứ vẫn ngăn nắp,vẫn bố trí như ngày Trang và nó yêu nhau,tấm ảnh 2 đứa chụp chung vẫn
trên chiếc bàn học,chiếc gối Trang tặng vẫn gọn gàng nơi đầu giường.
...
Huy bước vào.. Rồi 1 lúc sau đưa cho Trang 1 chiếc hộp.
-Tớ nghĩ nó là dành cho bạn..
....
..
Đến nhà,Trang mở chiếc hộp ra,tất cả mọi thứ mà Trang tặng nó,đều nằm trong này.. Chiếc vòng cổ,chiếc nhẫn
móc treo chìa khóa..v..v. Và 1 lá thư nó để lại cho Trang,đêm mà trước khi Trang và nó phẫu thuật giác mạc.
...
..
" E à,a k hi vọng 1 ngày nào đó e đọc được những dòng này. Vì khi ấy là lúc a k còn nữa,k còn dõi theo e đc nữa.
Chưa 1 lúc nào a hết yêu e,chưa 1 phút nào a quên đi e.. người con gái đầu tiên và duy nhất quan tâm a,yêu thương a,ở bên a.. A xin lỗi,xin lỗi vì đã k thể đi cùng e hết đoạn đường như a vẫn hứa,k chăm sóc cho e những lúc e đau ốm,k thể nấu món chè đỗ đen mà e thích cho e ăn,k thể cõng e những lúc e thấy mỏi. Xin lỗi vì a đã làm e khóc rất nhiều,xin lỗi vì đã phải tỏ ra vô cảm với e,phải để e thất vọng vì a. Xin lỗi vì đã làm vợ đau lòng,vợ đau như thế nào,a đau gấp trăm lần như thế. Xin lỗi vì đã k thể yêu e đc nữa...
A viết những lời này,có lẽ chẳng cho ai đọc,chẳng ai đọc đc..Nhưng a cứ viết,vì sau hôm nay,có lẽ a k bao giờ viết đc nữa,a sẽ ngắm nhìn e thật lâu.. Vì có lẽ a sẽ k bao giờ đc thấy e 1 lần nào nữa.
E là hạnh phúc của a,a k giữ đc hạnh phúc ấy,thì có lẽ a sẽ bảo vệ hạnh phúc của e.Vì e hạnh phúc,cũng coi như a hạnh phúc rồi.A đã hi sinh tình yêu của mình 1 lần để e có 1 cuộc sống thật tốt,thì chẳng có lí do nào mà a k hi sinh lần nữa để bảo vệ nó. Nhìn e vui cười,nụ cười mà a chưa bao giờ quên.. a đã đánh cắp nó.Rồi có người lấy lại đc,trả về cho e. Thì a hiểu a nên làm gì lúc này... Quên e,nói thì dễ. Nhưng đó là điều khó nhất mà a phải làm.
E hãy cố gắng sống thật hạnh phúc,như mình đã từng có.. À k,phải hạnh phúc hơn thế e nhé.Đâu đó vẫn có a dõi theo e,dù k nhìn thấy e.. Nhưng a vẫn luôn đi đằng sau e,dù đi chậm nhưng nếu 1 ngày nào e cần,a vẫn sẽ đuổi kịp đc mà. Vợ yêu của a. Hạnh phúc nhé..."
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013
Cần lắm.....!!!
Cần lắm 1 bờ vai để dựa vào mỗi lúc buồn…
Cần lắm 1 đôi tai để lắng nghe lời tâm sự…
Cần lắm 1 niềm tin để vững tin trên đường đời…
Cần lắm 1 điểm tựa để biết mình không lạc lõng giữa thế giới bao la…
Có những khi đi giữa phố đông người nhưng sao thấy lòng cô
đơn lạ , có những khi ngồi bên những người thân sao vẫn thấy lòng lạc lõng.Con
người luôn có những góc khuất tình cảm thật dịu dàng để ở đó ta nghe lòng mình
mênh mang...
Anh từng bảo:
" Nơi bình yên nhất là nơi có nhiều sóng gió
nhất".
Anh từng bảo:
" Nơi bình yên là cao nhất, nơi mà ta có thể thấy được
chân trời, thấy được những gì mà bình thường ta không thể thấy"...
Anh từng bảo:
" Nơi bình yên là nơi ta có thể cảm nhận được hơi thở
của gió, cảm nhận được màu xanh của cây cỏ..cảm nhận được không gian xung quanh
mình"
Nhưng sao em không
thể cảm nhận được sự bình yên trong những sóng gió dồn dập ngoài "biển
đời" mà em đang bon chen luồn lách qua anh nhỉ?! Hay là những sóng gió đó
chưa đủ để bình yên đến bên em...Giờ thì em đang ở nơi rất cao, rất nhiều gió
nhưng trong em lại đang ngổn ngang ra đó nhiều thứ...
Nơi bình yên, một nơi nào đó dành riêng cho mình...em vẫn cứ
mãi tìm một nơi như thế. Một nơi chỉ có em và những người yêu thương mình,
không xô bồ, không đau thương, không có những gì "khắc nghiệt" của
cuộc sống. Để rồi em cảm thấy lòng mình bớt cô đơn, trống trải.
( st)
Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013
Cha Tôi !!!
Dòng sông, bao giờ cũng âm thầm cuộn chảy và mạch đời vẫn sống mãi giữa tháng năm, những gì đã qua đi thì không bao giờ trở lại và nét chữ cũng phai mờ theo dấu vết thời gian. Nhưng đối với tôi, những kỷ niệm đó, nó hầu như sống mãi, cứ ngỡ như mới hôm qua. Những hình bóng thân thương, những kỷ niệm vui buồn bên cha, luôn hiện hữu mãi trong lòng tôi.
Cha! Là duy nhất, là tất cả. Vâng, cha là tất cả. Hầu như mọi người trong chúng ta, khi nói về công ơn dưỡng dục, phần lớn thường nghĩ về mẹ. Có mấy ai nhớ rằng, trong từng nhịp thở của ta là có cả một vùng trời bao la mà cha dành tặng. Tuy âm thầm lặng lẽ, nhưng chan chứa vạn tình thương. Càng nghĩ đến cha, tôi thấy mình dâng lên niềm thổn thức. Bóng chiều chóng qua, màn đêm buông xuống, đất trời đang tràn ngập dưới ánh trăng vàng lung linh,lặng lẽ. Giờ này, có lẽ cha vẫn còn thức!... Cha ơi!
Nói đến cha, hình bóng thân thương ngày nào trong tôi bỗng sống lại, tôi bâng khuâng nghĩ về ngày ấy. Vâng, có lẽ đó là những chuỗi ngày đối với tôi vừa là êm đềm, vừa là phong ba bão táp.
Ngày đó, gia đình tôi nghèo khổ lắm, tôi phải xa mẹ trong hạn cuộc biệt ly của thế thái nhân tình, như bèo hợp để mà tan. Đêm đến, trong ngôi nhà nhỏ, chỉ hai bóng hình cha và con in trên tường vách. Càng nghĩ, càng thấy thương cha, thương nhiều lắm. Đối với tôi lúc này mà nói, thì tôi chẳng thấy buồn gì cả, nhưng sao trong tận đáy lòng bỗng nghe trống vắng, không có sự nuông chiều, không có người nhõng nhẽo, mà ngược lại hầu như thường xuyên đón nhận những lời răn đe và ánh mắt nghiêm nghị của cha.
Thế nhưng, dù nghiêm khắc, ít nói nhưng tình thương cha dành cho, tôi cảm nhận được. Đêm đến, cha thay mẹ ôm ấp tôi vào lòng, sưởi ấm cho tôi ngon giấc. Những lúc mưa to, gió lớn sợ tôi giật mình tỉnh giấc, cha lo lắng không yên. Những đêm hè đến, cha cùng tôi ngắm trăng, ngắm những vì sao lấp lánh, cùng bát ngát nương rẫy ngô khoai. Lẳng lặng trong đêm,những điệu nhạc buồn của những chú ểnh ương khi trời vừa tạnh, trên những vũng nước,cùng những điệu nhạc buồn của những chú dế rên rỉ đâu đây. Ôi thật tuyệt! Nghe như một khúc nhạc ly kỳ được hòa tấu bằng một dàn âm thanh tổng hợp. Những giây phúc ấy, chính là niềm hạnh phúc vô biên mà mấy ai diễm phúc có được. Bên cha, tôi thấy ấm áp và an toàn làm sao! Cái cảm giác đó khó mà dùng ngôn từ để diễn tả hết được. Vì con, cha hi sinh tất cả, những năm tháng thanh xuân của thời trai trẻ,bao nhiêu tình thương, cha dành hết cho con, nuôi con khôn lớn.
Thương cha lam lũ một đời
Tìm trong xa vắng những lời xa xưa
Bồng bềnh gió đẩy mây đưa
Bơ vơ con đứng bóng mưa ngập lòng.
Nhiều lúc ngồi suy ngẫm lại, tôi thấy thương cha vô ngần. Thật đúng với câu “tấm lòng của người cha là một tuyệt tác của tạo hóa”, sự hiện diện của cha là sự có mặt của lòng dũng mãnh trong hành động và lặng lẽ trong tình thương.
Giờ đây, tôi còn nhớ rất rõ, có một lần về thăm nhà, sau bao nhiêu năm xa cách, cảm giác vui mừng lúc đó không thể nào diễn tả hết được. Lúc ấy, tôi chỉ mới 15 tuổi, là một bé con lâu ngày mới được về thăm nhà. Cha thấy tôi, ông mừng lắm, thay vì ôm chằm lấy tôi như người mẹ, nhưng không, ông chỉ nở một nụ cười đầy hoan hỷ. Nhưng rồi chẳng được bao ngày thì “bèo hợp để tan, người gần để ly biệt”, tôi phải ra đi khi sương khuya còn đang lung linh trên đầu cây ngọn cỏ, khi màn đêm cô tịnh đang chuyển dần cho bình minh ló dạng, cánh đồng cỏ mênh mông đang xào xạc vẫy chào để tiễn bước chân tôi. Cha vội vã dụi vào tay tôi một ít tiền rồi đứng lặng yên nhìn chiếc xe từ từ lăn bánh đưa tôi khuất bóng và mất hút trong rừng cây. Trong cái tờ mờ ấy, tôi chợt nhận ra đôi mắt cha đang buồn bã nhìn theo, như cố níu lại những giọt lệ sắp lăn dài trong vùng trời thương nhớ. Cha nhìn theo tôi, tuy không nói một lời nhưng chính là nói tất cả. Tôi hiểu và tôi rất hiểu về cha, tôi mỉm cười, một nụ cười như được giải tỏa một điều gì đó. Tôi ngẩn mặt lên nhìn theo những hàng cây, cố tìm hình bóng cha giữa hàng cây sâu thẳm, nhưng tất cả chợt hiện ra rồi tan theo sương mờ.
Mãi cho đến hôm nay, dù trên vạn nẻo đường sương gió, tôi luôn có cảm giác cha vẫn đâu đó âm thầm theo mỗi bước chân tôi. Dẫu giờ đây, tôi không còn bé nữa, cũng như cha ngày một cằn cỗi với năm tháng, như bóng xế chiều tà, tôi vẫn thấy cha hiên ngang sừng sững như ngọn núi Thái Sơn hùng vĩ, lúc nào cũng che chắn cho con giữa ngàn cơn bão tố. Bởi lẽ, “cha là duy nhất, một trái tim cho con được thở, cha là ánh sáng một bầu trời bao la rộng mở…Cha! Là cánh gió, nâng con lên vút tận trời ca < yume.vn >
Ai muốn cười hãy vào đây nhé >>>
Ra mắt
Một anh đi ra mắt bố người yêu:
- Chào bác!
- Ừ, chào cháu.
- Bác cho cháu xin điếu thuốc.
- Cậu hút thuốc lá hả?
- Khi uốg bia cháu hay hút thôi.
- Cả bia nữa àk?
- Vâng, thua bạc cháu uống bia.
- Cả bài bạc nữa hả?
- Trong tù thì có việc gì làm đâu bác?
- Sao lại vào tù?
- Tại cháu đi ra mắt bố người yêu nhưng ông ấy không đồng
ý. :))
Hiểu hơn
Ông bố nói với con gái: “Bố không đồng ý để con yêu thằng đó
đâu!”.
- Sao thế ạ? Anh ấy rất giàu có, lại chững chạc, đứng đắn.
Con rất hiểu anh ấy…
- Con đã quen nó bao nhiêu lâu rồi mà bảo hiểu nó?
- Dạ 1 năm rồi bố ạ.
- 1 năm? Còn bố thì học chung với nó những 5 năm cấp 1 và 4
năm cấp 2. Bố hiểu con người đó hơn con
Mặc lộn quần
Hai người bạn thân ở chung phòng trọ rảnh rỗi ngồi nói
chuyện với nhau: “Hôm qua tao vừa rủ bé đi chơi mà trong túi không có đồng
nào. Nhưng tao vẫn quyết định cứ rủ”.
Người bạn kia hứng chí, vỗ đùi cái đét bảo:
- Có chí khí!
- Khi đi, tao mới phát hiện ra trong túi có rất nhiều tiền,
thế là hai đứa tao xài hết số tiền đó.
- Trời không phụ lòng người tốt mà.
- Uh, nhưng khi về tao mới phát hiện ra… tao lỡ mặc lộn quần
của mày.
Ăn miếng trả miếng
Một người vào nhà hàng, hỏi bồi bàn: “Ở đây có món gà nướng
không?”.
- Thưa ông, có.
- Nướng trong lò à?
- Vâng.
- Thế có gà nướng than không?
- Cũng có.
- Có ngon không?
- Rất ngon.
- Gà tơ chứ?
- Vâng, rất tơ!
- Bảo đảm không vướng H5N1 chứ?
- Vâng bảo đảm ạ!
- Vậy cho tôi một cánh gà.
- Cánh phải hay cánh trái thưa ngài?
Khắc có
Một anh hỏi người thợ săn già: “Nếu đi săn gặp gấu, bắn hết
đạn mà nó cứ xông vào thì phải làm gì ạ?”.
- Phải trèo ngay lên một cây cao, lấy phân bôi khắp người.
- Nhưng lúc đó lấy phân ở đâu ra?
- Yên tâm, lúc đó khắc có.
( cuoibebung.com)
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Góc cảm xúc !!!!
Nhóm A-B thân yêu !
Hôm nay lên face như
mọi ngày mà tâm trạng bồi hồi khó tả, nghe “ chén đệ” nói về cái tên A-B mà bao
nhiêu cảm xúc lại ùa về. Những kỷ niệm của tuổi học trò sao mà nhớ đến thế, nhớ
da diết, nhớ đến cồn cào ….ước chi ta có một ngày để quay lại …mới thế vậy mà đã
gần chục năm rồi ….thời gian ơi sao trôi nhanh vậy …níu lại dùm tôi đi … A-B
Thân yêu ơi .!!!!@@@@
Trong mấy đứa vậy là đã có 3 đứa “ Xuất Chuồng” rùi , còn 4
đứa còn lại vẫn đang nhặt lá đá ống bơ nhỉ, chẳng biết đâu tụi nó tẩm ngầm rùi
lại theo chồng bỏ cuộc chơi lúc nào không biết, có lẽ chỉ có mỗi “ tèo “ là “ nhặt lá đá ống bơ thui nhỉ “?...
Nhớ những lần giận
nhau với con “ nhọn” sao mà buồn
thế? Mỗi lần đi học lại ngại, lại nghỉ, cảm giác chống trải trên đường đến
trường …Mỗi lần tập quân sự trốn học đi ra ngoài ăn kẹo “đầu ông sư “ ( eo nói
mà ghê thế )…mày còn nhớ không “ nhọn”
, “ nở
“ ơi ….!!!!
Còn “ chén đệ ”
và “ Vữa đệ “ nữa có nhớ ta không
!!! ….2 thị nở còn lại tao quên mất rồi …
thời gian qua bận rộn với bao sóng gió, đối đầu với bao thử thách mà đôi lúc
tao quên mất tụi mày ….đôi lúc quên đi những kỷ niệm của cái thời “ đội nón” đến trường đấy “ nhọn” nhỉ ….Các bạn của tôi ơi “ cho tôi xin một vé đi ….” Một tấm vé quay lại quá khứ ….quá khư của
những giận hờn…quá khứ của những niềm vui …quá khứ của đôi lần giận dỗi ….Sao
mà nhớ đến thế cái cảm xúc đó ….
Tôi biết rằng cuộc
sống không bao giờ là chọn vẹn, đâu phải cứ muốn cái gì là mình có được cái đó …đôi
khi cũng biết chấp nhận, biết vượt lên chính đau khổ để được hạnh phúc …và các
bạn của tôi …hãy luôn sống thật hạnh phúc nhé, dù cuộc sống đôi khi không như
mình mong muốn nhưng hãy mỉm cười…nụ cười đẹp như của “ chén đệ “ nhé !!!!
Một ngày kia chúng mình hãy lên chuyến tàu trở về quá khư
nhé ! về lại cái thời mà làm bánh ở nhà “
khoai muội “ ấy nhỉ ….À lúc này cảm xúc ùa về lạ nhớ ra cái tên của nó, “ khoai
muội” còn một “ nở “ nữa mà tao cố nhớ
vẫn chưa thể nào nhớ ra tên mày được ….nhưng tao nhớ và vẫn nhớ rõ cái buổi học cuối cùng …tao với mày đã
chốn học ra ngồi ghế đá , tao vẫn nhớ cái hồi đạp xe xuống dưới “ Ninh Bình “
đi học với mày ….tao nhớ
Và bây giờ có lẽ
những cảm xúc đã tạm thời lắng xuống nhường chỗ cho hiện tại…ai cũng có quá khứ
…vậy có khi nào bận rộn với hiện tại quên quá khứ, quên đi những kỉ niệm đẹp …thì
vẫn có một lúc nào đó chúng ta ngồi nhớ lại phải không mọi người …bởi quá khứ
thì vẫn còn mãi trong tim…đôi khi ta cất đi rồi một ngày vô tình lật lại để nhớ
… bởi đó là những kỷ niệm …bởi “ chúng ta là những người bạn “
Có một điều mà tôi luôn ấp ủ trong tim…đó là cảm ơn “ chén
đệ” thật nhiều …nếu không có những ngày đến nhà “ chén đệ” học bài thì có lẽ
huynh đã không được như ngày hôm nay, có lẽ huynh đã trượt dốc..trượt dốc rồi …cảm
ơn …vì đã nâng “ tèo” lên …đã cho “ tèo”
sức mạnh khi “ tèo” trượt dốc …
Cảm ơn mọi người đã
cho tôi những kỷ niệm đẹp, đã luôn bên
tôi khi tôi cảm thấy “ tự ti” nhất …đã kéo tôi
lại gần hơn với cuộc sống này …Cảm
ơn mày “ nhọn” nhé !!!
Cũng phải viết thêm nữa là nhóm tụi mình còn có 2 " thằng ku em" giờ chẳng biết tụi nó đâu rồi nữa.... hi vọng tết này có thể tụ tập nhà thằng " minh" để tụi mình đánh chén vườn hoa quả nhà nó nhỉ ....:))
Cũng phải viết thêm nữa là nhóm tụi mình còn có 2 " thằng ku em" giờ chẳng biết tụi nó đâu rồi nữa.... hi vọng tết này có thể tụ tập nhà thằng " minh" để tụi mình đánh chén vườn hoa quả nhà nó nhỉ ....:))
“ nở ơi” mọi người ơi hãy
luôn mỉm cười hạnh phúc nhé !!!
A-B ơi luôn hạnh phúc nhé
!
Je t’ aime
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
Chuyện tình hài hước ...
![]() |
| I Love You |
Có thể...
Một đôi đang hẹn hò trong rạp chiếu phim. Trong phim, người
vợ đang tức giận, quát mắng chồng vì anh ta ngoại tình.
- Anh nghĩ gì mà thừ ra thế?
- Không có gì, anh đang nghĩ là sau này, khi là chồng em,
anh có bị mắng như vậy ko nhỉ?
- !!?!!???
Gánh chịu một mình
Trời mưa. Một cặp vợ chồng đi ngoài phố. Người chồng cầm ô
che mưa một mình, người vợ bực tức gắt.
- Anh chỉ biết có mình! Em bị ướt hết cả rồi mà anh không
đau khổ sao?
- Em yêu! Em bị ướt anh rất đau khổ, còn nếu anh bị thì em
lại đau khổ!... Vậy hãy để anh gánh chịu đau khổ một mình.
Vì sao lại thế?
Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một bữa gặp Đức
Chúa, Adam hỏi:
- Thưa Đức Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm
cho nàng đẹp thế?
- Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng.
- Làn da của nàng mới mịn màng làm sao!
- Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ!
- Nàng có một mùi thơm thật dễ chịu.
- Để lúc nào con cũng muốn quấn quýt bên nàng chứ!
- Thật tuyệt vời, sự tạo hóa của Người thật vĩ đại làm con
vô cùng biết ơn. Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc là tại sao Đức Chúa lại
làm cho nàng ngốc nghếch thế?
- Thế thì nàng mới yêu con chứ!
Ai lừa ai?
Chàng cố gắng thuyết phục nàng uống rượu, nhưng nàng từ chối
thẳng thừng, thậm chí nàng còn khẳng định chưa bao giờ động tới một giọt trong
đời. Cuối cùng, chàng thắp nến, mở nhạc êm dịu và mời nàng cố thử một giọt
Scotch. Nàng nhấp một ngụm nhỏ và nhổ ra tức thì.
Chàng hỏi:
- Em không thích mùi vị nó à?
Nàng bực tức:
- Không, tất nhiên. Anh nói là rượu Scotch mà lại lừa tôi
bằng Whisky trộn với một loại rẻ tiền khác.
Có hấp tấp quá không?
- Có hấp tấp quá không? Chúng ta vừa biết nhau không được
bao lâu mà anh đã ngỏ ý cầu hôn tôi rồi...
-
Nhưng tôi thì biết cô rõ lắm. Tôi làm việc ở ngân hàng
và biết quá rõ số tiền cô gửi trong ngân hàng của chúng tôi!
(daily.beat.vn)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






.jpg)






