Sống để yêu thương

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Mưa vô tình và gió...gió vô tâm


Người con trai rút tờ 10 nghìn “Thôi, cô khỏi trả lại”. Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền. ...

Đêm gió mùa chợt lạnh, trời bỗng đổ cơn mưa. Mưa như trút nước tràn ngập trên phố phường. Có một đôi tình nhân tấp vội vào một mái hiên ven đường. Vội vàng trú… Vội vàng tránh… Mưa…

Họ nép vào nhau dưới mái hiên, người con trai đứng lên phía trước như chắn che bụi mưa không cho ướt bạn mình, nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau ôm chặt lưng cô gái.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa... như trút…

 Có hai bố con nhà nọ người ướt nhẹp từ đầu đến chân đang đội mưa chạy đến. Mái hiên trở nên đông vui, mái hiên chợt như chật chội. Đôi tình nhân đứng lui lại, ông bố đẩy đứa con vào phía trong. Còn mình đứng phía ngoài, nửa bị mưa rơi ướt, nửa bị bụi mưa rơi.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa... không ngớt…

Trên phố, có một người đàn bà nhỏ bé mặc áo mưa ướt sũng, lững thững đội thúng đi trong mưa. Khuôn mặt già nua ướt nhèm vì mưa hắt, người đàn bà tay như run lập cập, tiến lại gần cất tiếng run hỏi khẽ :

“Anh, chị ăn bánh mì không?”

Anh thanh niên đưa mắt liếc nhìn, cô gái khẽ gật đầu.

 “Bán cho cháu một cái. Còn bé gái, bé có ăn không ?”

“Dạ em không !” Con bé cười nheo mắt. “Chú cũng không!” Ông bố khẽ gật đầu cười nói thay lời cám ơn.

Người con trai rút tờ 10 nghìn “Thôi, cô khỏi trả lại”. Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa... rả rích…

- Này bà có cái áo mưa nào khác không?

- Có mỗi cái đang mặc thôi!

- Bán lại cho tôi. Tôi cho con bé mặc về không đứng đây nó ốm mất.

- Bán thì lấy gì mà đi. Mà mua thì trả bao nhiêu?

- Bán nhiêu thì bán.

- Lấy 7000 nhé?

- Cái áo rách thế mà bán 7000 à?

- Thôi mua thì bán 5000. Không thì thôi vậy, tôi cũng chẳng muốn bán đâu. 



Ông bố rút tờ 5000 đổi lấy chiếc áo mưa nhăn nheo, rách tả tơi lỗ chỗ mặc vội cho đứa con gái. Hai bố con lên xe, đứa bé núp đầu vào sau lưng bố tay vẫy chào đôi tình nhân nọ. Ông bố gồng mình phóng xe đi trong mưa gió. Bà bán bánh mì lấy tấm nilon đang bọc chiếc thúng trùm lên mình rồi đội mưa đi tiếp. Tiếng rao như nhỏ lại, cái bóng nhỏ khuất dần sau màn đêm mưa bão.

Gió ngày càng thổi mạnh, ngoài trời mưa vẫn mưa.. trắng xóa...

- Mưa như này biết bao giờ mới ngớt anh nhỉ ?

- Chắc phải một lúc nữa em à.

- Mưa to quá!

- Ừ!

- Hay là anh gọi taxi cho em về trước đi. Đứng đợi như này biết đến bao giờ mới về được đến nhà.

- “…”

Người con trai như khựng lại đôi chút rồi cúi xuống đất tay nhặt tờ báo che vội lên đầu chạy ra đường đợi bắt xe cho cô gái. Mưa càng lúc càng to, đường phố như không còn bóng xe qua lại. Mưa càng lúc càng lớn, tờ báo nhỏ như không còn đủ khoẻ khoắn để che chắn những hạt mưa nặng trĩu đang rơi rớt trên đầu. 



Anh chạy lên phía đầu phố. Cuối cùng thì cũng có ánh đèn xe xuất hiện. Taxi đến, cô gái bước lên xe ra về còn một mình người con trai ở lại. Mưa như to hơn và gió càng thổi mạnh. Anh đút tay vào túi quần lần tìm bao thuốc rút một điếu ra châm. Ánh lửa bừng loé lên nhưng rồi lại tắt lịm bởi mưa ướt tạt vào. Ném điếu thuốc xuống đất, anh đứng khựng người bồi hồi ngắm mưa rơi.

Ngoài trời, mưa vẫn mưa day dứt…


“Em về đến nhà rồi, anh cũng về sớm đi nhé. Về cẩn thận không ốm…”

Xóa cái tin nhắn, dắt chiếc xe xuống vệ đường, người con trai phóng xe đi về “cẩn thận” trong màn mưa đêm trắng xóa. Gió thổi mạnh, những hạt mưa như đang òa vỡ và trở nên nặng trĩu, như trở nên bỏng rát và mưa như ngày càng nặng hạt... Mưa vô tình, hay Gió... gió vô tâm...

Ngoài trời, mưa vẫn mưa như trút.

…Và mưa, mưa vẫn mưa không ngớt…

…Ngoài trời, mưa vẫn mưa trắng xóa…

…Và mưa, mưa vẫn rơi tầm tã…

 Hai người đi bên nhau
đôi bàn tay nắm lấy nhau
môi mỉm cười cùng nhau...

ánh mắt người con gái
nhìn vào cặp đôi khác
mơ một hạnh phúc

ánh mắt người con trai
nhìn vào cặp đôi khác
mơ một hạnh phúc

đôi bàn tay khẽ rời
bờ môi tắt nụ cười
em - anh
chúng ta không là Một

<dinhquy12.byethost24.com>

Vô tình - Puskin




Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau

Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Vô tình anh không nói
Nên đôi mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vì đâu
Đường đời chia hai ngả
Chẳng ai có lỗi cả
Chỉ vô tình mà thôi

Vô tình suốt cuộc đời
Anh buồn đau mải miết
Vô tình em không biết
Rằng anh mãi yêu em.



Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Nỗi buồn của gió


Bởi vì gió buồn quá nên mưa đến …mưa sẽ cuốn trôi nỗi buồn của gió…bởi vì gió không chịu nổi nỗi buồn …nên gió gào thét gọi mưa đến......




Mưa cuốn trôi bao kỷ niệm…cuốn trôi bao nỗi buồn …để sau mưa bình yên trở lại…em thấy mình được hồi sinh…cuộc đời của mỗi người chỉ có một…mà sao em thấy mình hồi sinh nhiều lần thế…cứ mỗi hạt mưa rơi xuống…đau xé cõi lòng ..là mỗi lúc em tưởng mình gục ngã …gục ngã bởi sự vô tình của một ai đó..làm tổn thương một trái tim mà vốn đã tổn thương rồi

Sự vô tình của một ai đó có thể là mũi tên đâm trúng vào trái tim vốn đã rỉ máu từ trước…và rồi lại đứng dậy hồi sinh…cứ thế sau những trận mưa và bão cuồng phong  cuộc sống của em lại bình yên lắm…em lại đi và bước tiếp…dù biết trên đường em đi sẽ lại gặp mưa và gió...thì cứ mưa đi…em sẽ hiên ngang đối đầu…nếu vì đường trơn mà ngã…em sẽ lại đứng dậy đi tiếp…em không sợ sự lạnh lẽo bên ngoài…em không sợ sự đau đớn bên ngoài ..điều làm em sợ hãi nhất đó là sự đau đớn của trái tim…mỗi người cũng chỉ có một trái tim…mà sao phải chịu đau nhiều lần như vậy...cũng giống như mỗi người cũng chỉ có một cuộc đời …mà em thì có nhiều cuộc đời  thế…bao nhiêu lần em tưởng mình đã chết đi…nhưng rồi lại sống…lại chết và lại sống


Biết rằng khóc là một hành động ngu ngốc nhưng chính những giọt nước mắt đó làm em vơi đi nỗi buồn…vơi đi một phần nào sự đau đớn…Đừng mãi giấu diếm cảm xúc…đừng giấu diếm đi sự yêu thương để rồi điều đó khiến em trở nên đau khổ hơn….Đừng tự nhốt mình vào sự cô đơn ...Khóc khi em cảm thấy buồn…Hãy làm những điều ấy để tâm hồn em cảm thấy thanh thản hơn. Đừng kiềm nén cảm xúc để rồi khi đứng dưới mưa em sẽ tự hỏi: "Những giọt nước đang rơi trên má là mưa hay là những giọt nước mắt "... Trong mưa, chẳng có một ai biết, chẳng một ai để ý, nước mắt hay mưa đang rơi...đảo mắt nhìn quanh em chẳng thấy ai ngoài một mình em lẻ loi và cô độc…


Có lẽ trong em tình yêu thương nhiều quá nên em đã làm bản thân mình tổn thương…em tự đâm cho mình một vết giao sâu thẳm cõi lòng…tự quan trọng hóa mọi việc để rồi….còn lại gì…chỉ là nỗi buồn vương lại…chỉ là đau khổ và những giọt nước mắt

Điều mà em cảm thấy mình mất mát nhiều nhất đó là niềm tin. Niềm tin vào mọi thứ trong thế gian này…mất...niềm tin…sẽ làm cho người ta sống luôn nghi ngờ….mất niềm tin mọi câu nói yêu thương đều trở nên vô nghĩa…mất niềm tin..là đôi khi cảm thấy cuộc sống của mình nhạt nhẽo đến không tưởng…mất niềm tin là có lẽ mất đi một phần của cuộc sống

Đừng phức tạp quá em …..đừng nghĩ cuộc sống này là một câu chuyện cổ tích…hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn…đừng nghĩ đến người khác nhiều quá…bởi đừng cho đi quá nhiều…hãy yêu thương bản thân mình…nếu mình không yêu bản thân mình trước thì tình yêu thương của mình dành cho mọi người cũng trở nên vô nghĩa và thừa thãi

Mưa sắp tạnh rồi đấy…trời sẽ lại quang nhanh thôi..sẽ không còn bụi nữa đâu nhỉ…và em biết mình cần phải làm gì rồi đó  …nào…hít thật sâu vào…rồi lại thở ra…hít thở…hít thở…



Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Em ngốc lắm phải không anh ?

Đêm thật yên tĩnh và dài, lòng người trống trải, cô đơn, nước mắt tuôn rơi cho những gì đã cho và nhận. Dù không thể cùng anh đến cuối con đường em mơ ước...
Anh giờ này có lẽ đang vui cùng bạn bè hay đã chìm sâu vào giấc ngủ? Liệu anh có biết được rằng, có một người con gái đang nghĩ về anh, nhớ thương anh quắt quay đến tê lòng!
Cuộc sống có nhiều thứ khiến ta phải quyết định, có những quyết định dễ dàng và cũng có những quyết định thật khó khăn. Em đã từng mơ ước, chờ đợi và hi vọng ngày chúng mình cưới nhau. Em và anh tay trong tay hạnh phúc và được cùng nhau đi dạo dưới bãi biển... Nhưng, bây giờ tất cả những giấc mơ ấy đã trở nên hão huyền vào ảo mộng. Với em, những yêu thương và kỉ niệm ấy là tất cả nhưng, với anh những điều đó chẳng còn một chút ý nghĩa gì...!
Anh nói muốn yêu và cưới em nhưng anh lại không làm gì để thực hịên nó. Anh chưa vượt qua được chính bản thân mình chứ chưa nói đến rào cản gia đình anh, gia đình em và dư luận xã hội. Anh không tự tin khi mọi người biết anh yêu em, không tự tin khi thừa nhận tình cảm của chính mình. Anh cũng không tự tin khi em muốn thể hiện sự yêu thương, quan tâm đến anh ... Vậy thì tình yêu anh dành cho em là gì chứ? Là gì hả anh?
Anh yêu em là cả tuần không nhắn tin hay gọi điện. Là ngày sinh nhật em anh xưng bằng bạn, anh nói rằng: "Mình chỉ là bạn thôi!". Anh yêu em là cả tháng không gặp, không một cái ôm, không một nụ hôn, không có sự quan tâm và chia sớt nỗi vui buồn, khó khăn...
Anh yêu em là khi em cần anh đều không thể ở gần hoặc giúp đỡ với lý do anh bận làm, anh bận học, anh đang ở nhà bạn, anh mệt lắm, anh muốn ngủ .... Anh yêu em là khi em gọi điện cho anh, anh bảo gọi làm gì, có việc gì, thôi nhé... là thái độ dửng dưng không muốn nghe, là tắt máy với lý do anh ngủ, anh mệt, anh để cốp xe...
Chẳng nhẽ anh yêu em nhiều đến thế mà em lại vô tình không nhận ra sao? Yêu anh nhưng em thấy nước mắt nhiều hơn nụ cười, sự xa cách nhiều hơn gặp gỡ và tâm trạng thấp thỏm, mong chờ một tin nhắn từ anh!
Em đã chờ đợi những cú điện thoại, sự quan tâm, ân cần, những câu nói dịu dàng và chan chứa tình cảm từ anh! Chờ anh gọi điện, chờ anh quan tâm, chờ cả lời cầu hôn từ anh mà em đã chờ đợi suốt ba năm qua!
Anh vẫn là anh, gần ba năm trước èa bây giờ anh vẫn thế. Chỉ có sự nhiệt tình, tình yêu chân thành, nồng nàn của anh dành cho em đã khác. Tình yêu đó bây giờ theo cảm hứng của anh, lúc lạnh lùng, hờ hững, dửng dưng, cũng có lúc gần gũi, yêu thương, nhưng những câu nói vô tâm của anh khiến em đau đớn vô cùng!
Và, em không còn đủ tự tin để tin vào tình yêu của em dành cho anh bấy lâu. Cảm giác của tình yêu đơn phương, nhớ nhung dằn vặt khiến em mệt mỏi lắm!
Em đã từng hi vọng anh là chỗ dựa tinh thần để em cố gắng nhưng tất cả chẳng là gì hết! Em vẫn phải tự một mình đi trên con đường đó. Em cần có thời gian để xoa lành vết thương lòng và để tự học cách quên đi một người em đã yêu thương ba năm nay! Em không muốn gặp anh nữa, cũng chẳng muốn quan tâm đến anh nữa! Anh hãy sống như những gì anh muốn, làm những gì anh thích và hãy quên đi một con bé ngu ngốc nào đó đã từng yêu anh và làm phiền anh trong suốt ba năm qua!
Đêm thật yên tĩnh và dài, lòng người trống trải, cô đơn, nước mắt tuôn rơi cho những gì đã cho và nhận. Dù không thể cùng anh đến cuối con đường em mơ ước... Nhưng, tận đáy lòng mình, em chúc anh hạnh phúc bên người con gái khác, yêu thương và quan tâm, lo lắng cho anh hơn em...!

<hn.24h.com.vn>



Cho em thêm một ngày nữa để yêu anh ?????




- Chia tay đi. Từ mai em được tự do. Yêu người khác và quên anh đi.

- Tại sao ạ. Anh đang đùa em phải không? Anh nói đi chỉ là đùa thôi đúng không???

***

Cô cố cười. Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt bất chợt trào ra. Mặn đắng. Đôi chân run run như trực quỵ xuống. Cô ngước mắt nhìn anh như chờ đợi 1 thứ gì đó.

- Là sự thật. Xin lỗi anh có người khác rồi.

Cô thật sự không tin nổi vào tai mình nữa. Người con trai ngày hôm qua còn ở bên cô. Còn đưa cô đi học đón cô về. Còn nói còn cười với cô. Ngày hôm nay lại nói có người khác. Cú shock quá lớn. Cô bàng hoàng, cô hoang mang. Kỉ niệm xưa chợt ùa về. Cô cắn chặt môi đến bật máu cố ngăn nước mắt đừng tuôn nữa. Nhưng không thể. Cái thứ chất lỏng ấy nó cứ trào ra thầm cả vào miệng cô. Mùi máu tanh xộc vào miệng. Cô đau....Ngày kia mình hãy chia tay được không anh

Tiếng chuông điện thoại reo. Kéo cô về hiện tại
- Anh phải đi. Cô ấy đang đợi anh.

Anh nhìn vào điện thoại rồi lẳng lặng quay lưng. Bỏ mặc cô đứng đó.

Cô quay lưng về phía anh. Rồi chợt hét lên:

- Ngày kia chúng ta hãy chia tay nhé. Được không anh..

- Để làm gì hả em. Anh đã bảo quên anh đi mà. Ở bên nhau thêm nữa cũng chỉ càng thêm đau thôi

Anh quay lại nhìn cô ánh mắt lạnh lùng kèm theo chút thương hại.

- 1 ngày thôi. Em muốn được có một ngày làm người yêu anh thật sự. Anh không nhớ à. Anh ... anh chưa bao giờ hôn em mà...

Ánh mắt anh chợt xao động. Phải rồi trong 5 tháng yêu nhau anh đã bao giờ hôn cô đâu. Họ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay những cái ôm. Thế là hết. Anh bảo khi nào được 1 năm anh sẽ hôn cô.

Anh thật kì quặc.

- Được rồi vậy anh sẽ cho em thêm 1 ngày.

- " Cảm ơn anh. Ngày mai chúng ta làm người yêu nhau nữa nhé. Em yêu anh" Cô nhìn anh, bờ môi mấp máy khẽ nói thật nhỏ rồi mỉm cười quay lưng bước đi.

- Alo, em chuẩn bị đi 10 phút nữa anh qua

- Vâng ạ

Cô cúp máy, mở tủ lấy ra bộ váy màu đen anh đã mua cho cô từ vài tháng trước. Búi mái tóc nâu lên thật cao. tô chút son hồng. Hôm nay trông cô rất dễ thương.

Có tiếng chuông cửa. Chắc là anh đến rồi

- Thằng Tuấn nó đến kìa con. Mẹ gọi với lên

- Vâng ạ. Con xuống ngay.

Cô xuống nhà chào mẹ rồi lên xe anh.

-Em muốn đi đâu

Anh hỏi. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm áp như trong kí ức của cô. Nhưng không còn cảm thấy sự yêu thương đã từng có. Luồn tay qua eo anh. Cô khẽ ôm anh thật chặt. Khóe mắt khô từ đêm qua giờ lại đẫm nước mắt. Từng giọt rơi xuống ướt 1 khoảng áo anh.

- Em khóc à

- Không ạ. E có khóc đâu mình đi công viên anh nhé!

- Ừ
.......
- Em muốn đạp vịt

- Lớn rồi 17 tuổi rồi chứ có còn trẻ con đâu

- Nhưng em muốn.

- Chịu em rồi. Ra chọn 1 con đi.

Thế là anh và cô đạp vịt lòng vòng quanh hồ. Mỏi cả chân. Anh đã vui hơn 1 tý. Cô cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng nhìn a lặng im như nghĩ về ai đó. Cô lại khẽ chạnh lòng nhưng được bên anh. Cô vui lắm.

Cả 1 buổi sáng anh bị cô kéo đi chơi đủ mọi thứ trong công viên.
Vào nhà ma cô ôm chặt lấy cánh tay anh cào cấu làm tay anh chảy cả máu.. Đi tàu siêu tốc cô ngồi bên cạnh anh tựa đầu vào ờ vai anh và... hét quên trời quên đất khiến anh k sợ mà cũng phát hoảng luôn... Rồi đi trà sữa đi ăn bánh kem. Cô tinh nghịch quệt kem lên mặt anh. Bị anh mắng cho cô chỉ lè lưỡi cười trừ. Cô như quên hết tất cả. Quên hết ngày mai. Quên mất là cô sẽ phải... xa anh...

- Anh đưa em đi biển được không?

Cô chợt hỏi.

- E thích đi sao

- Ừ anh không nhớ em đã tỏ tình với anh ở đâu à

- Ừ anh nhớ mà

Thế là họ ra biển. Anh phóng xe thật nhanh. Gió tạt vào mặt hai người. Đau rát!.Mất hai tiếng để họ ra đến biển. Nắng đã dịu dần và màu đỏ của hoàng hôn đang dần nhuốm lên mặt biển. Anh cầm tay cô kéo ra biển. Hai đôi chân chạy nhanh trên cát



- Anh ơiiiiiiiiiii!. Tặng anh này. Anh làm người yêu em nhé!

Anh quay lại nheo mắt nhìn cô. Nhìn hộp quà màu hồng gói vụng về trong tay cô. Cô nhoẻn miệng cười nhìn anh. Nụ cười trong veo như nắng mùa thu. Không có nỗi buồn. Không có lo âu. Chỉ có đôi mắt to long lanh như chứa cả bầu trời trong veo đầy nắng thu.

Giờ đây trong mắt anh. Cô bé Giang ngày nào lại xuất hiện. Cô bé lớp dưới ngây thơ mà ngốc nghếch như con nít mà anh đã từng đã từng yêu rất nhiều,

- Ừ, tôi sẽ làm người yêu của cô nhóc hậu đậu được chưa nào

Anh bật cười xoa đầu cô. Y hệt 5 tháng trước. Nhẹ nhàng và ấm áp. Dù nụ cười đã không còn chứa nhiều yêu thương như ngày ấy. Nhưng cũng làm cô bớt đau.

Cô đã từng nghĩ mình nên ích kỉ. Cứ thủ đoạn đi biết đâu kéo được anh về bên cô. Nhưng tối qua khi nhìn thấy anh và người con gái ấy trong công viên cô lại không nỡ làm. Cô ấy thật sự rất xinh đẹp. Làm sao cô nỡ cướp đi hạnh phúc của anh đây...

Anh trầm lặng nhìn về phía biển..Những lọn tóc bay xòa trong gió. Nắng chiếu trên khuôn mặt điển trai. Trong hoàng hôn anh đẹp lạ kì. Nhưng trong đôi mắt kia hằn lên những nét do dự và lo âu. Phải rồi nếu anh bỏ rơi cô gái đang ở bên anh này. Liệu cô có còn vui tươi nữa không cô có còn hồn nhiên như cô của 5 tháng trước. Hay là...

Anh sợ cô lại khóc như hôm qua. Sợ những giọt nước mắt long lanh như pha lê kia. Nhưng anh cũng sợ những giọt nước mắt ấy làm anh yêu mềm. Người con gái mà anh mới gặp mới yêu. Cũng khiến anh xao động. Anh thấy cô ấy mong manh và dễ vỡ. Anh thấy cô ấy quá hồn nhiên. Và cô ấy mang cho anh 1 cảm giác lạ, lạ hơn khi ở bên Giang. Rời bỏ cô ấy anh thật sự k thể nghĩ đến nữa....

Đôi bàn tay nhỏ bé của cô luồn qua eo anh. Một cái siết nhẹ. Cô đang ôm anh. Cái ôm đầy ấm áp nhưng run rẩy. Giống như cô đang sợ anh bị gió cuốn đi mất. Cô áp mặt vào lưng anh. Tấm lưng vẫn rộng như ngày nào nhưng nốt ngày hôm nay đã không còn là của cô. Nước mắt lại rơi ướt đầm áo anh.

- Anh hôn em 1 lần có được không?

Cô hỏi mà giọng nói nghẹn ngào.

Anh quay lại, nhìn thẳng vào cô. Vệt nước mắt trên má vẫn còn nguyên. Anh khẽ gé sát mặt và hôn cô. Hai bờ môi chạm nhau. anh thấy cánh môi cô run rẩy. Anh cảm thấy vị ngọt và cả cái mặn chát.

Nước mắt cô và anh hòa vào nhau thầm vào miệng. Nóng và mặn. Họ chỉ chạm môi nhau. Không phải nụ hôn kiểu pháp nhưng cô cảm thấy chưa bao giờ hạnh phúc như thế. Nụ hôn đầu tiên lãng mạn y như cô từng nghĩ. Có biển có nắng có gió và có anh. Khi họ rời nhau cô khẽ kiễng chân lên và hôn vào má anh. Cô mỉm cười và

- Về thôi anh. Tối nay ngủ thật ngon và nhớ nhắn tin cho em nhé. Ngày mai mìh chia tay anh nha.

Cô và anh về thành phố. Trong mắt cô mọi thứ cứ như nhòa dần đi trong hai hàng nước mắt. Nhưng cô không muốn bật ra tiếng. Cô thực sự đau lắm. Đau đến nỗi tim như bị ai cứa đứt từng mạch máu. Lồng ngực căng chặt lên như sắp nổ tung. Cô k thể nào thở nổi nữa. Nhìn anh thế này cô chỉ muốn ngày mai ngày kia rồi đến hết đời ông trời sẽ cho cô được gần bên anh.

- Chờ anh 1 chút nhé?

Câu hỏi của anh đánh tan suy nghĩ trong đầu cô. Đưa tay lên lau vội nước mắt cô gật đầu.

- Vâng ạ

Anh dừng xe trước 1 của hàng hoa. Vào và ra chỉ trong 5 phút. A tặng cô 1 bó hoa hồng trắng. Loài hoa cô thích nhất. Trong trắng và thuần khiết. Cô nhận lấy bó hoa và cười rất tươi. Đã lâu rồi anh chưa có mua quà cho cô. Coi như đây là món quà cuối chắc cũng đúng. Dù sao cũng có chút gì đó làm kỉ niệm ngày cuối ở bên anh. Hôm nay cô đã vô cùng hạnh phúc. Chẳng phải trong cuốn truyện nào đó nhân vật nữ chính có nói là " hạnh phúc hưởng thụ 1 lần là đủ rồi sao ". Cô cũng cảm thấy đủ rồi...

- Anh Tuấn....

Có ai đó gọi anh. Cô và anh cùng nhìn sang đường theo phía người gọi. Bên kia đường 1 người con gái tóc dài. Khuôn mặt thiên thần đang nhìn anh mỉm cười. Đúng là cô gái ấy rồi. Cô nhìn thấy anh khẽ cưởi mỉm, ánh mắt tràn đầy ôn nhu dướng về phái cô ấy. Trông họ thật hạnh phúc Nhìn bó hoa hồng trắng trên tay cô chợt bật cười. Bó hao này có lẽ hợp với ng con gái kia hơn

-Bíp bíp....

Bỗng từ phía sau có tiếng còi xe. Chiếc xe tải chỉ còn cách cô gái kia 5m. Cô gái đứng sững lại..

- Như, tránh xa mau....

Anh hét lên bất lực. Cô gái ấy vẫn không nhúc nhích. Đôi chân như bị chôn dưới đất. Nét mặt trắng bệch hoảng sợ. Lẽ nào cô ấy sẽ rời xa a sao. Bông hoa thủy tinh nhỏ bé này. Anh nắm chặt tay cố lao sang đường.

-Kittttttttttttttt. Rầmmmmmmmmmmm.........

Tiếng phanh xe chói lọi. Anh chết sững giữa dòng xe. Những tưởng người con gái ấy sẽ rời xa nhưng cô gái ấy đang ngã sõng xoài bên kia đường. Mà trước bánh xe tải là một thân thể khác. Cô gái quen thuộc đã từng làm người yêu anh 5 tháng. Cô đã lao ra đường mặc kệ dòng xe hối hả chỉ để cứu cô gái đã cướp đi người con trai cô yêu.

Đầu gối anh dường như sắp quỵ xuống. Anh mở to mắt nhìn cô. Anh thấy máu, những dòng máu đỏ tươi chảy ra từ thân thể bất động của cô. Màu trắng của những cánh hoa thấm đãm máu. Anh bàng hoàng chạy lại ôm cô. Khuôn mặt sợ hãi hiện rõ từng nét

- Em à em đừng đùa anh mà. Em chỉ là bị ngã thôi phải không em dậy đi mà dậy đi. Anh sẽ cho em thêm 1 ngày nữa.Ngày kia ừ ngày kia chúng mình sẽ chia tay nhé. Em dậy đi có đc không. Anh sẽ lại hôn lên môi em nhé. Sẽ không để nước mắt em rơi đâu mà. Em ngốc thế sao em lại ngốc thế hả Giang.

Anh khóc lần đầu tiên anh khóc vì cô. Nước mắt rơi cả trên khuôn mặt cô.

- Anh ....ơ...i...

Đôi mắt cô mở hờ..nhìn anh nhìn khuôn mặt đang hốt hải lo cho cô kia. Cô khẽ cười

Anh mừng rỡ. Ôm chặt cô

- Nói ...yêu.... em ...1... lần đi anh

Giọng cô thều thào. Bàn tay cô nắm bàn tay anh nhưng k còn chặt..

- Đúng rồi, anh yêu em anh yêu em nhiều lắm Giang ạ. Anh xin lỗi em anh sẽ không khiến em buồn nữa đâu. Em đừng làm sao nhé. Chúng ta đến bệnh viện được k em.

- Muộn rồi anh à. Ngày mai mình chia tay anh nhá. Anh phải thật hạnh phúc bên cô gái ấy. Em yêu anh ngốc à..


Những ngón tay cô dần rời khỏi bàn tay a. Đôi mắt vừa mở khép dần. Giọt nước mắt cuối vương lại trên gò má. Đè lên nụ cười yếu ớt còn đọng trên môi. Nhịp tim không còn đập... Cô đã đi rồi.... Tìm đến tử thần để giành lại người con gái anh yêu cho anh được hạnh phúc. Cô quyết định hi sinh mạng sống cho người con gái a yêu.

Mong rằng bên kia thế giới cô cũng sẽ tìm được 1 người giống như anh. Và nhất định cô sẽ không để anh vụt mất... Vì cô yêu anh rất nhiều. Yêu từ ánh mắt đầu tiên cho đến khi cô mãi mãi chẳng được nhìn thấy anh.....

Có những câu nói đã nói ra ... sẽ đọng lại trong bạn mãi mãi ....

< chuyện ngắn .vn >

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Cho tôi xin ít oxy


Đôi khi đi trên đường đời bạn cảm thấy ngột ngạt và khó thở…hàng đống những áp lực đề nặng trên vai….à thì là cuộc sống…à thì là công việc….à thì là ….sao mà lắm thứ thế …muốn giải tỏa tâm trạng quá…muốn thay đổi cả nghề nghiệp…chẳng biết mình làm cái gì nữa….mọi thứ đối với mình trở nên mông lung và mờ ảo quá…nó huyền ảo và chẳng cho mình cảm giác gọi là an toàn gì cả…ừ thì cứ nghĩ đơn giản cho đời thanh thản…nhưng lúc này mình biết mình chẳng thanh thản chút nào mặc dù đã dặn lòng mình phải nghĩ đơn giản đi cho nó thanh thản.

│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌
└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└

Lúc này muốn được đi lang thang …lúc này muốn được đi dạo trên bãi biển quá…được ngắm nhìn con sóng vỗ, được ngước nhìn lên bầu trời…và được chạy nhảy tung tăng…thì có lẽ mình sẽ không bị ngạt thở nữa…

Nhớ ngày bé mỗi buổi tối được cùng con bạn thân đi dạo trên đường làng…vừa đi vừa nói chuyện…ôi sao mà thoải mái thế….Nhớ ngày bé được sống trong tình yêu thương của gia đình, của bố mẹ…cuộc sống vô lo vô nghĩ ..ôi sao mà thoải mái thế …

Ôi tuổi thơ ơi cho tôi xin một vé đi về…dù chỉ là một ngày để nhớ…để tôi có thể vô lo vô nghĩ…để tôi có thể được sống là chính mình…

Cuộc đời là những nốt nhạc đen và trắng….những nốt nhạc đen có lẽ là lúc này đây…những nốt nhạc đen phiền toái đã cướp đi ít nhiều oxy của tôi ….và để rồi những nốt nhạc trắng sẽ tới mang oxy đến …tôi biết những nốt nhạc đen kia dù có cố cướp oxy của tôi thì những nốt nhạc trắng vẫn nhiều hơn….nó sẽ đấu tranh để chống lại những nốt nhạc đen…để rồi ta biết rằng ta nên đối đầu với sóng và gió…Bởi qua hàng ngàn lớp sóng gió…là đường đến những ngày vinh quang và hạnh phúc…điều thành công nhất trong cuộc đời của mỗi người đó là Biến những thứ mình không thể làm được…thành có thể …em hèn lắm...nếu em nghĩ rằng mình không thể ….hãy hiên ngang đối đầu đi em…Mỗi người sống chỉ có một cuộc đời…Rồi ai cũng vậy khi mất đi cũng sẽ chỉ là đống tro tàn mà thôi …nhưng hãy đừng để tên mình lu mờ trong cát bụi…mà hãy khắc tên mình trên đỉnh núi “ vinh quang” biết rằng gian nan, biết rằng vất vả, biết rằng sẽ khó khăn lắm ….nào! cố gắng lên ! …hít thật sâu…rồi lại thở ra …hít thở…hít thở …



Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Sẽ chẳng có khoảng ...cách nào ngăn cản được tình yêu khi 2 trái tim đập cùng một nhịp @@@



Đây là câu chuyện về 2 người điên yêu nhau ...có thể là một câu chuyện hơi hão...nhưng cũng đủ để chúng ta thấy được rằng người điên họ nào có thiếu tình yêu thương...và chúng ta những người được tao hóa ban cho trí thông mình, sự mình mẫn....chúng ta sẽ biết mình cần phải làm gì, phải đấu tranh như thế nào, phải yêu thương ra sao.... để dành ....lấy hạnh phúc. 

Có 1 câu chuyện về tình yêu mà nhân vật chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai, và cười, một nụ cười của một người điên.

Hai người trước đây không quen biết, một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên, và đuổi 2 người 2 khỏi nhà, làm 2 người phải lưu lạc bốn phương.

Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam.

Người con trai trước đây không điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên.

Còn người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa, nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi.

Và từ đó người con gái không nói lời nào nữa, và cũng không đếm xỉa đến bố mẹ, về sau sinh ra bị điên.



Không biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím.

Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.

Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười.

Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà cả 2 người đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc meo.



Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau.

Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn, còn người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười.

Cuối cùng thì kẻ thắng lợi là người con trai, người con trai đã cướp được miếng bánh, mở to đôi môi đen sì gặm miếng bánh 1 miếng, còn người con gái vẫn đứng yên, chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười.

Người con trai nhìn người con gái, và trong mắt người con trai không có chút gì gọi là động lòng.

Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai, từ trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh.

Người con trai dừng việc ăn lại, bắt đầu nhìn người con gái, đờ đẫn nhìn, 2 người cứ nhìn nhau như vậy, người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào, người con gái điên điên cười.

Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái, người con gái vội vàng cầm lấy và ăn ngấu nghiến.



Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại nhìn.

Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn thấy người con gái.

Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 không nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai.

Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ không hề giống 1 người điên.



Hai người cứ như vậy sống cùng nhau.

Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ.

Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế.

Một ngày không hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo.

Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá tan bầu không khí yên tĩnh.

Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.



Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng.

Ban ngày người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, không thể nhìn người con trai và cười.

Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên.

Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím, và trên môi có mấy vệt máu.

Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh.


Người con gái nhắm mắt, không nhìn người con trai cười như trước đây.

Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái không ăn.

Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê.

Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang.

Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, không ngớt miệng nói “cứu người”.

Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “Cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”.

Người con trai nằm cúi xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin.

Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.



Người con trai quay về bế người con gái ra ngoài đường.

Người trên đường qua lại rất đông, nhưng không một ai chú ý đến 2 người.

Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con gái lên đường, không còn mong chờ gì người qua đường nữa.

Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi.

Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường.

 Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...”

Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi.

Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng trước đây.

Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn không quay trở lại.

Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.

Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta tìm thấy xác người con trai.

Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở.( blog.zing.vn)

P/s: Được sống là chính mình là điều hạnh phúc nhất trên thế gian này, hãy nói yêu khi ta yêu...hãy khóc khi ta buồn và hãy cười khi ta cảm thấy vui....bởi chỉ có thế ta mới được làm chính ta...bởi chỉ có thế ta mới được sống là chính mình...bởi chỉ có thế mới khiến ta thực sự hạnh phúc. 

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Giây phút của ngày hôm nay @@


Hãy yêu thường nhiều hơn bạn sẽ thấy mình hạnh phúc

Có những phút giây của ngày hôm qua bạn cảm thấy lạc lõng giữa đám bạn bè của mình, bạn cảm thấy như tất cả mọi người đều trở nên quay lưng lại với bạn, một cảm giác trống trải và xa lạ, tưởng chừng như mình không có bất cứ một người bạn nào.


Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn nhận ra rằng họ luôn quan tâm, che chở và làm cho bạn ấm lòng, chỉ có điều phút giây của ngày hôm qua bạn chưa nhận ra đó thôi!
Có những giây phút của ngày hôm qua bạn thấy chán sự che chở của cha mẹ, bạn muốn tự lập, muốn trở thành một người lớn theo đúng nghĩa – điều mà cha mẹ bạn không bao giờ nghĩ tới.

Nhưng có những giây phút của ngày hôm nay, khi bạn thất bại, vấp ngã, bị tổn thương – lúc ấy bạn chợt nhận ra rằng nơi mình muốn “đến” nhất đó chính là nhà của mình nơi ấy sẽ có những lời hỏi han ấm áp, là nơi xoá đi tất cả những vết thương lòng và là nơi bạn mãi mãi có thể tin tưởng để gửi gắm những sẻ chia.
Có những phút giây của ngày hôm qua bạn cảm mến một ai đó tưởng như cả thế giới này không ai xoay chuyển được bạn. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bạn cảm thấy thật buồn cười về tình cảm của mình ở những phút giây của ngày hôm qua, phải chăng đó chỉ là sự ngộ nhận bồng bột nhất thời của tuổi mới lớn!

Có những giây phút của ngày hôm qua bạn đã khóc, đã buồn, đã gần như tuyệt vọng và mất lòng tin ở một ai đó, bạn tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không bao giờ tin bất cứ ai nữa. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bạn cảm nhận rằng đang có ai đó để bạn có thể gửi gắm lòng tin thì tại sao lại không nhỉ.

Có những phút giây của ngày hôm qua bạn chán chường, mất tự tin vào bạn thân vì một thất bại nào đó, bạn không muốn bất cứ ai biết hay nhắc đến thất bại của bạn. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bạn chợt nhận ra rằng phải chấp nhận về thất bại của mình vì bạn đã hiểu cái nguy hiểm nhất không phải là thất bại của bạn mà đó chính là sự không dám thừa nhận mình đã thất bại!

Có những phút giây của ngày hôm qua bạn đã đắm chìm trong ký ức của ngày hôm qua – hôm qua – hôm qua… xa xôi… tưởng chừng rằng bạn sẽ sống mãi với nó nhưng có những phút giây của ngày hôm nay bạn chợt hiểu ra rằng những phút giây của ngày hôm nay mới là khoảnh khắc đang lấn chiếm một phần nào đó tiềm thức của bạn.
Bởi vậy các bạn ơi hãy biết qúy trọng lấy thời gian bởi lẽ – Ngày hôm qua là quá khứ, chỉ có Hôm nay là hiện tại – là ngày có thể thay đổi được tương lai của chính chúng ta mà thôi.( st)

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

HÃY ƯỚC MƠ,THEO ĐUỔI ƯỚC MƠ VÀ BIẾN NÓ THÀNH HIỆN THỰC

“Nếu bầu trời tượng trưng cho những ước mơ, những kế hoạch lớn và những cái nhìn bao quát nhưng toàn diện về bản thân, thì phải chăng những nỗi lo thường nhật đã kéo tầm mắt của ta xuống dưới mặt đất, để chìm trong một dòng người hối hả, để đối phó với những chướng ngại vật ngay trước mắt, và rồi ta chẳng còn lúc nào để phóng tầm mắt lên thật xa trên bầu trời, để thấy những ước mơ của ta lớn đến chừng nào…” Và thế là nhiều khi ta quên đi những điều thực sự quan trọng: những ước mơ.


Ai cũng có ước mơ. Có thể đó chỉ là những nhu cầu bình thường trong sinh hoạt hằng ngày. Nhưng cũng có thể đó là những khát khao hướng thượng, những kế hoạch dài hơn cho chính bản thân mình. Cũng như các bạn tôi là một người có rất… rất nhiều ước mơ và hoài bão. Vâng, Một lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại một trong những người làm nên thế kỷ XX, một tỷ phú Bill Gates làm chao đảo cả thế giới phần mềm, cũng như các Thiên Tướng của Thế giới qua mọi thời đại: Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Anh cả của Quân đội Việt Nam Đại Tướng Võ Nguyên Giáp làm cả thế giới phải thán phục về tài dụng binh của mình….Thử hỏi ai trong chúng ta lại không một lần ước mơ được như thế?

Ước mơ – hoài bảo là những xuất phát điểm quan trọng, đây là cơ sở đầu tiên để mỗi cá nhân, tổ chức và dân tộc cất cánh. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu nó không đi kèm với những sự chuẩn bị cần thiết để thực hiện ước mơ đó. Sự chuẩn bị trong hành trình của mỗi giấc mơ có nhiều thành phần, nhưng thành phần quan trọng nhất hiện nay và trong tương lai phải kể đến tri thức với hai quá trình song hành và bổ sung cho nhau: tích luỹ tri thức và phát triển tri thức. Nếu như học tập là quá trình tích luỹ tri thức thì nghiên cứu khoa học, tìm lời giải cho các bài toán trong khoa học và thực tiển là quá trình phát triển các tri thức mới. Học tập và nghiên cứu khoa học do vậy là hai quá trình song hành, không thể thiếu đối với thanh niên hiện nay.

Mỗi ước mơ, dù lớn lao hay giản dị, đều cần được tiếp lửa bằng nhiệt huyết, quyết tâm và nỗ lực không ngừng của tuổi trẻ. Tuổi trẻ là một thứ ngầm rất quý mà không phải ai cũng biết, nó là món quà vô giá mà tạo hoá ban tặng cho chúng ta trên con đường chinh phục ước mơ của mình.

Ai đó đã nói: “Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lẫn thất vọng; cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.”. Tuổi trẻ tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chứa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi.

Ước mơ thuộc về tương lai mà người trẻ tuổi thì sống vì tương lai, vậy tại sao không sống và phấn đấu vì ước mơ của mình? Thành công bắt đầu từ suy nghĩ “dám ước mơ”. Chúng ta dám ước mơ, dám nghĩ khác và vượt khỏi những hạn hẹp của hoàn cảnh sống để thực hiện cho bằng được khát vọng của mình. Ước mơ cũng giống như những tên lửa đang chuẩn bị cất cánh, nhưng nếu không được châm ngòi bằng một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó thì mãi mãi nó chỉ nằm chỏng chơ trên mặt đất.

Cuộc đời thật có quá nhiều ước mơ, có những ước mơ đã trở thành sự thật, và cả những ước mơ mãi mãi chỉ là mơ ước mà thôi. Nhưng chúng ta hãy cảm nhận những ước mơ trong chính con người mình và học cách để nuôi dưỡng nó. Trước hết, phải tìm cho mình một hoài bão, đam mê và tự đặt câu hỏi liệu mình có dám đánh đổi tất cả để hoàn thành được ước nguyện đó hay không? Con đường biến ước mơ thành hiện thực đều phải trải qua ba giai đoạn: Điều đầu tiên và quan trọng nhất là phải nuôi trong mình một ước mơ, lẽ sống để có động lực phấn đấu và vươn lên. Tiếp đó, ta luôn có những kế hoạch và dự định để từng bước cụ thể hoá, hiện thực hoá ước mơ. Muốn làm được điều đó, mỗi chúng ta cần tự trang bị cho mình kiến thức và nền tảng giáo dục vững chắc. Cuối cùng, phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình. Không thành công nào mà chưa từng trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng.

Tất nhiên, không dễ để biến ước mơ thành hiện thực. Một ước mơ dù lớn hay nhỏ, được ấp ủ, nuôi dưỡng và hiện thực hoá là cả một quá trình với ý chí tự thân và những bước đi khoa học.

Tôi là một người giàu có những ước mơ. Cũng như nhiều bạn bè khác, tôi ước mơ mình sống có ích, giàu có tri thức, giỏi nghề và tất nhiên thành đạt trong cuộc sống. Tôi bắt đầu lập kế hoạch cho mình từ những năm cuối trung học: phải vào được đại học. Phải cố gắng trong quá trình học đó để có được kết quả tốt. Tôi cũng sẽ tranh thủ những năm cuối đi làm thêm để lấy kinh nghiệm. Ra trường, tôi sẽ đi làm ở một công ty lớn mà ở đó tôi có cơ hội để thể hiện bản thân mình… Và kế hoạch vạch vẽ từ ngày chập chững nhận ra cuộc đời mình phải do chính mình xây nên đó đến nay tôi đã phần nào hoàn thành được: tôi đã vào được đại học, trong quá trình học tôi đã nỗ lực cố gắng và đạt được kết quả tốt, nhưng cũng có những việc mà bản thân tôi chưa thực hiện được trong kế hoạch nhỏ mà mình tự đặt ra đó: tôi đã không đi làm thêm trong những năm cuối để lấy kinh nghiệm được vì tôi dành thời gian quá nhiều cho việc học, cho việc trang bị kiến thức, hành trang để bước vào cuộc sống thực tế, để thực hành những gì mình đã học, tôi cũng đã không làm ở một công ty lớn như mình đã định mà hiện tại tôi đang làm tại một cơ quan nhà nước. Ở đó, mọi thứ thật mới lạ so với những gì tôi đã học ở trường. Tôi nghĩ rằng, những lý thuyết, những bài học mà tôi đã học ở trường chỉ là một phần nhỏ trong cái thực tế to lớn này. Và tôi như đang phải học lại từ đầu trong một ngôi trường thực tế với những thử thách và khó khăn mới. Tôi phải nỗ lực hơn trong việc tìm tòi và học hỏi ở các cô chú, các anh chị đi trước để mong mình có thể thích nghi với ngôi trường mới này. Đó là cả một quá trình với ý chí và nỗ lực rất lớn vì thực tế bao giờ cũng khác nhiều so với những lý thuyết mà mình đã được trang bị.

Một ước mơ mới, một kế hoạch mới sẽ được đặt ra cho một tương lai mới. Đó là điều tôi phải làm bây giờ. Trước tiên, tôi phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình để từng bước làm quen với công việc mới của mình, từng bước thích nghi với ngôi trường rộng lớn mà tôi là một sinh viên mới vào trường với những bở ngỡ, mọi thứ dường như mới lạ và tôi phải cố gắng học hỏi nhiều, phải cố gắng vận dụng những gì mình đã học vào những môn học thực tế mà tôi sẽ được học trong ngôi trường mới này. Tiếp đó, tôi sẽ phấn đấu trở thành một thành viên chính thức trong cơ quan của mình vì hiện giờ tôi vẫn là chuyên viên tập sự chưa phải là cán bộ chính thức. Điều này đòi hỏi một sự cố gắng và nỗ lực rất lớn của bản thân tôi. Sau khi trở thành một cán bộ chính thức bằng nhiệt huyết, quyết tâm và nỗ lực không ngừng của tuổi trẻ tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ và trách nhiệm của mình trong công việc, tôi sẽ trở thành một cán bộ giỏi, một cán bộ tốt và thành đạt trong cuộc sống là mục tiêu cuối cùng của tôi.

Tất nhiên, không dễ để biến ước mơ thành hiện thực. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu ta không có một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó, không có sự kiên trì, nhẫn nại. Không thành công nào mà chưa từng trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng. “Tiếp tục cất bước, tiếp tục ước mơ và cố gắng thực hiện chúng – những điều chỉ có ước mơ mang lại được cho con người và tuổi trẻ…”

Cuộc đời của mỗi chúng ta là một câu chuyện, chính vì thế mà tại sao chúng ta lại không viết tất cả câu chuyện của chúng ta lên, để chia sẽ kinh nghiệm với nhau, cũng như để tạo cho các bạn trẻ chúng ta có những suy nghĩ theo chiều hướng tích cực hoặc lạc quan yêu đời hơn. Để cho cuộc sống của mỗi chúng ta là một màu hồng.

Cũng chính vì thế mà qua cuộc thi này tôi muốn viết đôi dòng tâm sự về những ước mơ của mình. Và cũng hi vọng các bạn, các anh, chị chia sẽ những ước mơ để hy vọng một ngày mai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn và to lớn hơn. “Hãy tin vào mình và những gì mình làm, bạn sẽ đạt được điều bạn muốn. Hãy theo đuổi những ước mơ của bạn đến cùng, bạn sẽ biến nó thành hiện thực”.
<Diễn Đàn Kiến Thức - Học Tập Suốt Đời>


Yêu cuộc đời này biết bao...hãy cố gắng lên em...cuộc sống cần có những ước mơ...ước mơ sẽ dẫn con người ta đi xa hơn, mạo hiểm hơn và cuộc sống trở nên thú vị hơn...yêu em nhiều lắm...em là tôi và tôi cũng là em

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Bến đỗ của đời em !!!



 Gió mùa đông làm em thiu ngủ trong giờ nghỉ trưa…ủa sao mà lạ vậy….phòng kín thế này mà lại có gió …có thể đó là cơn gió trong trái tim em đang thổn thức…đang thúc giục…ôi cơn gió của cuộc đời em ..

Em suy nghĩ…em cảm nhận…em sợ rằng anh cũng chỉ là cơn gió thoáng qua….và rồi để lại những hạt bụi trên đôi mắt em…bụi bay vào mắt chứ nào phải em khóc đâu anh nhỉ….sao em suy nghĩ nhiều thế ….em ngẩn ngơ …ngơ ngẩn về những điều xa xôi ..

Anh có phải chính anh là bến đỗ cuối cùng và duy nhất để cuộc đời em dừng bến không nhỉ….em hị vọng vậy…hi vọng giấc mơ có thể là hiện thực ….


Không thể dùng từ khao khát…cũng chẳng thể dùng bất cứ ngôn từ nào để diễn tả về giấc mơ của em …vì em biết dù em có khao khát, có mong mỏi mà những thứ đó không thuộc về em …thì cuối cùng cũng sẽ rời xa em thôi …có lẽ em nên dùng từ hi vọng…bởi chính niềm tin sẽ giúp con người ta sống có mục đích và ý nghĩa hơn ….bởi chính niềm tin sẽ thôi thúc trai tim của em tiến gần anh thêm nữa ….bến đỗ của cuộc đời em

Sao anh không hỏi em cần anh như thế nào…sao em không hỏi anh phải như thế nào để được em yêu mãi mãi ….anh chẳng cần phải thế đâu anh ….anh hãy là chính anh …bởi vì khi yêu anh ....em đã yêu con người thật của anh rồi…vậy nên em cần anh hãy là chính anh, hãy cứ làm những gì anh muốn, hãy cứ sống như từ trước tới giờ anh vẫn sống ….

Bến đỗ của cuộc đời em đơn giản là khi em cập bến em tìm thấy được sự bình an trong tâm hồn…khi em cập bến em thấy mình được yêu thương nhiều lắm….khi em cập bến em thấy được bàn tay ấm nóng từ phía anh ….đưa tay nắm lấy bàn tay em…sao mà ấm áp quá …bến đỗ của cuộc đời em …đơn giản…là khi em cần anh…anh luôn có mặt…khi em khó khăn …anh cùng em vượt qua…..khi em gục ngã …anh nâng em dạy….khi em cảm thấy nghẹt thở vì sự ngột ngạt….anh đưa em đi đến nơi mà ở đó có nhiều oxy lắm em …sẽ chẳng bao giờ bị ngột ngạt nữa….

À thì cứ nói thế dẫu biết đó chỉ là giấc mơ…một giấc mơ trưa của con bé ngốc ngếch….một giấc mơ trưa nghĩ về một người quan trọng trong cuộc đời mình….em tỉnh lại rồi….em bắt đầu làm việc, những ngón tay gõ gõ vào bàn phím…em gõ và cứ gõ…em sẽ gõ nhanh hơn để thuyền em sẽ nhanh cập bờ bến yêu thương của anh nhé….thời gian sẽ nhanh thôi anh nhỉ…hãy cùng cố gắng…để có một cuộc sống tốt đẹp hơn nha …bến đỗ của cuộc đời em…

.Near, far, wherever you are……I believe that the heart does go on……Once more you open the door…..And you're here in my heart……And my heart will go on and on