Sống để yêu thương

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Chạm Tay Vào Mùa Đông (^ ^)





Lạnh quá, lạnh thật đấy, vậy là mùa đông đến thật rồi ….

"Gió mùa về Hà Nội bắt đầu lạnh lên nhiều, thế có nghĩa là mình đã chạm tay vào mùa đông rồi nhỉ? Mùa thu đã bị xua đuổi bởi những cơn gió nhè nhẹ và rồi mùa đông đã về đem theo những cơn gió thổi mạnh và cái cảm giác lành lạnh đang len lỏi lan khắp những con đường, ngõ phố. Thích thế! Mùa đông về sẽ thấy ngày ngắn hơn đêm. Trời tối nhanh hơn và có nghĩa là sẽ được ngủ nhiều hơn, được cuộn mình trong những chiếc chăn bông ấm áp lâu hơn."


Cảm xúc đầu tiên khi mùa đông đến cứ làm sao ấy. Khó tả thành lời. Có cái gì đó phấn khích, có cái gì đó xao xuyến, rộn ràng đến lạ lùng. Với mình, mình thích nhất mùa đông…

Thích cái lành lạnh đến thấu xương, đến tím tái cả mặt mày. Thích cái thô thô ráp ráp, mông mốc của chân tay. Thích cái cảm giác lạnh buốt đến xì khói. Thích cái không khí thoang thoảng, nhè nhẹ không mùi không vị. Thích cái cảm giác rét mướt lượn xe thong rong qua các con phố mua sắm đông đúc, lướt qua những hàng cây khẳng khiu trụi lá đang run lên vì rét. Thích ngắm những dòng người nườm nượp xuôi ngược đang bọc kín thân mình trong những chiếc áo khoác to sụ. Thích ngắm những đôi uyên ương ngồi nép mình vào nhau chở nhau đi dạo phố.

Thích ngắm những chiếc xe hàng rong nghi ngút khói thơm lừng của ngô, khoai, sắn. Thích cái cảm giác ngồi túm tụm hơ tay bên những bếp than hồng của hàng ngô nướng để mà suýt xoa, hít hít cái mùi vị bùi bùi, ngòn ngọt của nó. Thích những buổi tối cả bọn rủ nhau đi ăn ốc nóng, những đĩa ốc nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Thích cái mùi thơm của xả, của gừng, thích cái vị nước chấm cay cay ngòn ngọt của gừng và ớt. Miệng nói tay khêu, vừa chấm vừa mút, vừa ăn vừa buôn dưa lê, kể những câu chuyện chẳng có đầu, chẳng có cuối. 

Thế mới hay.

Mỗi người đều chọn cho mình một cách đón rét khác nhau mỗi mùa đông đến. Biết bao nhiêu thứ cần phải sắm sửa cho mùa đông. Thích cái cảm giác xoắn xuýt đi mua áo rét, tìm mua những chiếc khăn quàng cổ, tất tay, tất chân, xúng xính trong những chiếc áo len sặc sỡ rồi thích cảm giác ấm áp mỗi khi xỏ chân vào những đôi bốt cao cổ xinh xinh. Tất cả đều sẵn sàng đón nhận mùa đông đến. Mong rằng cái lạnh ngoài kia át đi cái lạnh trong tâm hồn.

Mùa đông nữa lại về, lạnh đấy!

(hanoi.megafun.vn)

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Đôi khi em thấy mình lạc lõng !!!!

Từng ngày trôi qua… em thấy mình vẫn còn tồn tại, vẫn sống tốt lắm, vẫn cười, vẫn nói…



Rồi có lúc em nhận ra mình lạc lõng…



Lạc lõng trong tiếng cười, câu chuyện…



Lạc lõng khi em không bám víu được cảm xúc của bản thân mình…



Thì ra trong sâu thẳm cõi lòng, em còn nhớ lắm, thương lắm một thời đã qua…



Tự an ủi nỗi đau riêng mình, cũng có lúc cạn sức… Lúc ấy, mới nhận ra, rằng mình đang đánh lừa chính cảm giác của mình…



Em….



Không dám khóc… Bởi em sợ, nước mắt sẽ làm mình yếu đuối, sợ nước mắt cuốn trôi bao gai góc bấy lâu em cố tạo trong mắt ai đó… [nên] em không nhận ra, nước mắt là liều thuốc tốt nhất làm giảm những cơn đau…



Không dám ngã… Bởi em sợ, sẽ không có ai nâng mình đứng dậy, sợ em không còn đủ sức để bước tiếp…. [nên] em không nhận ra, cuộc sống cần có những lúc ngã, để biết mình còn cảm giác, để biết quanh mình không chỉ có tình yêu…



Không dám nhớ… Bởi em sợ, sẽ chết mòn với những ảo vọng, em sợ mình chẳng thể quên…. [nên] em không nhận ra, cố quên thì sẽ càng khắc sâu trong trái tim mình…



…đã từng…




Vùi đầu vào công việc, để không có những lúc rỗi rãi, để không phải nhận ra mình rỗng tuếch đến tội nghiệp…



Cười thật to, nói thật nhiều, để khoả lấp sự trống trãi trong em, để không nhận ra trong em là một khoảng lặng, là sự chết mòn…



…có lúc…



Khát khao đến cháy bỏng, một cái ôm dịu dàng… một bờ vai vững chắc… thì ra, em cũng chỉ là một đứa con gái tầm thường yếu đuối, dễ xúc động và mềm yếu làm sao…



Đi lang thang qua những con phố, nhìn người ta trao cho nhau yêu thương… muốn chạy thật nhanh vào một góc tối để giấu mình… thì ra, em đang chạy trốn, đang giấu đi những suy nghĩ rất thật trong trái tim…



…rất yêu anh…




Để vỡ oà trong em niềm tin và hi vọng, vỡ oà giọt nước mắt khổ đau vì một tình yêu dối lừa…



Bây giờ…



Em thả mình trôi trong cảm xúc, thừa nhận với lòng... em vẫn còn rất yêu anh…



Em ngã, em không cần anh nâng dậy… em biết sẽ còn nhiều vòng tay khác nâng cho em đứng dậy, bên em còn rất nhiều bạn bè… Thà để em ngã, biết đau… còn hơn tựa vào điểm tựa không vững chắc, phải không anh?



Cũng chẳng có gì là ghê gớm, thì ra nỗi đau cũng không thể làm em chết đi được, em thấy mình lớn hơn một chút, suy nghĩ cặn kẽ hơn một chút…



Em đã yêu thật, đau thật, và em mất thật… nhưng đó không phải là tất cả…



…tình yêu đã chết…




Thì thôi, em tha thứ cho anh đó… Anh bước đi đi, và đừng bao giờ quay nhìn lại…



Em bỏ qua tất cả, em không giữ những hờn giận, mất mát… tình cảm ấy không phải của em…



Em giữ trong em một tình yêu đã nguội lạnh… Sống thật với nỗi đau…



…xin cho em bình yên…




Ừ thì đau khổ, em chấp nhận…



Ừ thì em nhớ, em khóc cho một tình yêu không trọn vẹn…



Chỉ như vậy mà thôi… Tình yêu mấy khi trọn vẹn… Em ru tim mình thôi thổn thức…

Đừng nhìn lại nữa anh nhé! Khi em đã chấp nhận sống với nỗi đau, cũng là lúc lòng bắt đầu lặng lại… Xin anh đừng quay nhìn, dù chỉ một lần… Bởi em không thể để lòng dậy sóng… Bấy nhiêu đó cũng đủ rồi… xin cho em một chút bình yên…

(yume.vn) 

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Mình chỉ xa nhau khi mà bầu trời không được mặt trời chiếu sáng, và nó cũng không còn màu xanh nữa.


 Chỉ có những người ở lại bên ta khi ta đau khổ nhất, khi ta chênh vênh và lạc lõng, khi ta gặp khó khăn ...mới là những người yêu thương ta thật sự.....nếu ta kém may mắn và  gặp những người ko yêu thực sự như vậy thì cũng đừng có buồn nhé, vì đó là sự sắp đặt của tạo hóa cho chúng ta gặp những người như thế trước khi ta có thể gặp được một  nửa của mình ...để ta ..biết trân trọng và nâng niu, biết nuôi dưỡng để hạnh phúc không bao giờ tuột khỏi tầm tay ...


Câu chuyện tình buồn ( sự tích hoa hướng dương)

Ngày xửa ngày xưa có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết, quả thật họ rất đẹp đôi - trai tài gái sắc. Tưởng chừng tình yêu của họ không có gì chia rẽ được...

Ngày qua ngày họ vui đùa bên nhau ở trên cánh đồng bát ngát màu xanh của cỏ. Một ngày nọ cũng ở trên cánh đồng xanh đó, giữa một ngày nắng đẹp trời xanh và cao. Hai người vẫn như thường lệ vui đùa với nhau, sau khi mệt nhoài họ ngả lưng xuống dưới tấm nệm cỏ đó, cùng nhau ngắm bầu trời. Bất chợt cô gái hỏi chàng trai:

- Anh ơi! Bao giờ thì mặt trời sẽ không chiếu sáng nữa nhỉ
- Anh không biết đâu
- Thế không biết bao giờ thì bầu trời hết trong xanh thế này anh nhỉ?
- Anh cũng không biết nữa - chàng trai nói

Cuối cùng cô gái hỏi chàng trai :
- Thế có khi nào chúng mình xa nhau không anh?
- Mình chỉ xa nhau khi mà bầu trời không được mặt trời chiếu sáng, và nó cũng không còn màu xanh nữa.

Cô gái rất hài lòng vì câu trả lời của chàng trai.

Tuy nhiên, sự đời không đẹp đẽ như nhiều người mơ ước. Một đêm nọ chàng trai đến gặp người mình yêu và nói:

- Chúng ta chia tay nhau nhé!

Thật sự ngỡ ngàng cô gái hỏi chàng trai :

- Trước kia anh đã từng nói với em rằng chúng ta chỉ chia tay nhau khi bầu trời không được mặt trời chiếu sáng nữa và nó cũng không còn màu xanh, sao bây giờ anh lại nói chia tay em.

Ngước mắt lên nhìn trời chàng trai nói :
- Em hãy nhìn đi bây giờ bầu trời không còn được mặt trời chiếu sáng nữa, và bầu trời không phải màu xanh mà chỉ có màu đen thôi.

Rồi chàng trai quay bước ra đi bỏ lại cô gái thương khóc một mình. Cô khóc mãi khóc mãi. Cô quay mặt về hướng mặt trời để hi vọng rằng khi trời sáng, lúc cô nhìn thấy tia nắng đầu tiên cũng là lúc chàng trai trở về với cô. Tuy nhiên, khi trời sáng khi mà cô cảm nhận được ánh sáng ấm áp của mặt trời chiếu vào mặt mình cũng là lúc người con gái tội nghiệp đó biết mình đã mù. Cô không còn nhìn thấy ánh nắng mặt trời cũng không còn nhìn thấy màu xanh của bầu trời, nhưng cô vẫn quay mặt của mình về hướng mặt trời với hi vọng là một khi nào đó mắt cô sáng lại cũng là lúc người yêu của cô theo cùng tia nắng đầu tiên đó quay trở lại.


ST (kenhsinhvien.net)

Thơ tình hay

Tôi hỏi sầu đông hay sầu đâu

Em rằng xoan tím chẳng phai màu

Tôi qua lối mộng nương chiều gió

Em thắp nắng tà trong mắt nhau!



Tôi hỏi lòng sao tím nắng chiều

Em rằng hoa thắm biết bao nhiêu

Tóc bay thả nối bờ thương nhớ

Áo trắng trường xa mộng chắt chiu.


( sưu tầm)

Em mắt hồn nhiên lấp lánh cười

Tôi trong mê lộ bước đầy vơi

Theo em suốt một phương đèn sách

Bóng đổ tan trường mơ bóng đôi...



Tôi trở về đây xoan tím đâu

Sầu đông nối tiếp những sầu đâu

Ai thắp niềm xưa hun bếp lạnh

Nghe từng dấu cũ cháy hồn đau!

Có bài hát nào dành cho mẹ của con đây !!!!!!!!!!!!!!

 Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.......mẹ kính yêu của con, con ngồi đây giữa lòng Hà Nội chợt nhớ về quê .....nhớ mẹ ...và thương mẹ vô cùng ....bất chợt đọc được câu chuyện này thật ý nghĩa, con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, đã cho con được sống và đã cho con tình yêu thương

Ôi mẹ của tôi

Hãy đọc và cảm nhận, để thấy tình yêu thương của mẹ dành cho chúng ta, mẹ vĩ đại lắm 

Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha

 Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.

 Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học ỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghĩ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.

 Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà mắc cở đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.

 Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

 Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!

 Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

 Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.

 Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.

 Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễng học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.

Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trãi qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết.

ST (forum.englishtime.us)

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Chờ Đợi Hóa Đau Thương ...>>>>


 Người con gái khi yêu bao giờ cũng ngốc ngếch và khờ khạo hãy đọc và cảm nhận

Khi nhà trai đến trước cửa nhà gái thì phía trong nhà có tiếng ầm ĩ. Ông chú của cô dâu nhanh chân chạy ra chặn đám người bên nhà trai, chỉ kéo chú rể vào trong nhà. Rất đông người tập trung ở phòng cô dâu. Lẽ ra, giờ này Huệ phải trong trang phục áo cưới chuẩn bị về nhà chồng thì cô đang nằm trên giường, mặt rũ rượi, tóc tai thì bù xù.


Chú rể ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì mẹ Huệ quỳ xuống bên thành giường, kéo tay con gái cầu xin: “Con tỉnh lại đi con ơi, đây là ngày cưới của con rồi, còn chờ đợi gì nữa. Thằng đấy nó chết rồi, con quên nó đi”.

Huệ chẳng nói chẳng rằng, quay mặt luôn vào tường. Anh Nghĩa, chú rể dõng dạc nói với mọi người: “Các cô các bác có thể ra ngoài vài phút để cháu nói chuyện với em Huệ được không ạ?”. Mọi người lui ra dần, bà mẹ Huệ đứng dậy, quệt hai dòng nước mắt, cố dặn dò chàng rể: “Con cố thuyết phục nó, chứ mẹ thì chịu rồi”.

Mọi người ra ngoài hết rồi, Nghĩa tiến lại đỡ Huệ dậy. Anh chưa kịp hỏi gì thì Huệ đã ôm chặt lấy anh nói như tạ tội: “Em có tội với anh, anh hãy tha thứ cho em nhưng em không thể cưới anh được”.

Nghĩa lắc mạnh người Huệ, hỏi lý do tại sao thì cô vẫn chỉ khóc. Hai mắt Nghĩa đỏ ngầu vì tức giận, anh lại lắc vai Huệ mạnh hơn. Huệ quỳ xuống chân Nghĩa thổn thức: “Kiếp này em mang nợ gia đình anh, kiếp sau em sẽ trả. Còn bây giờ em phải chờ anh Mẫu, phải chờ bằng được anh ạ. Anh ấy sẽ trở về!”.

Nghĩa rối mù lên chẳng hiểu chuyện gì, anh còn đâu tâm trí để hỏi kỹ càng mọi chuyện, trong khi gần trăm người bên nhà trai đang đứng ngoài chờ. Nghĩa cầu xin Huệ nhưng cô vẫn chỉ lắc đầu. Nghĩa lao ra khỏi phòng, nói đoàn xe nhà trai quay về trước sự ngơ ngác và đau đớn của nhà gái. Việc cưới hỏi của Huệ và Nghĩa tưởng là êm xuôi, ai ngờ đến phút chót lại dang dở.

Để Huệ gật đầu đồng ý cưới là một kỳ tích đối với Nghĩa, vì ai cũng biết Huệ đang chờ người cô yêu gần năm năm nay. Năm đó, có một nhóm người Huế đi qua vùng quê này, dừng chân nghỉ lại để chuẩn bị lên biên giới khai thác lậu trầm hương. Nhà Huệ có cửa hàng tạp hóa nên mấy anh người Huế hay ghé qua mua các vật dụng.

Chỉ có mấy ngày thế mà Huệ bị cậu tên Cường hút mất hồn, hai người quấn quýt bên nhau chưa được một tuần thì Cường phải lên đường. Là con trai, trước khi chia tay với Huệ, anh ta vẫn ngon ngọt hứa: “Chờ anh em nhé, rồi anh sẽ quay về”. Đúng một lời hứa hẹn bâng quơ qua đường đó, mà Huệ chờ đợi Cường mấy năm trời, từ chối tất cả những người đến với mình.

Gần ba mươi tuổi, Huệ chẳng còn nghĩ đến chuyện chồng con, cô nghe người ta đồn anh Cường chết rồi, trong thâm tâm Huệ cũng tin như thế, nếu không anh đã phải liên lạc với cô. Bố mẹ và hai ông anh trai giục lên giục xuống, còn nói bóng nói gió đuổi cô ra khỏi nhà. Đúng lúc đó thì Nghĩa, một thầy giáo trường xã kém hơn Huệ hai tuổi theo đuổi cô.

Dù sao là con gái, cũng phải một lần lấy chồng, Huệ gật đầu. Thế mà đúng trước đêm cưới, Huệ lại thấy Cường hiện về nói với cô: “Huệ ơi, anh sắp trở về với em rồi. Đúng vào ngày rằm tháng bảy này anh sẽ quay về. Chờ anh em nhé! Anh nhớ em và con nhiều lắm”. Huệ đổ mồ hôi, dù chẳng biết Cường nhắc đến đứa con nào ở đây, nhưng sáng hôm sau đòi hủy hôn với Nghĩa luôn.

Sau hôm đó, gia đình Huệ như có đám tang. Bố mẹ Huệ tức quá nằm ốm liền mấy ngày, còn vợ chồng hai ông anh thì nặng nề ra mặt. Người trong làng đi qua nhà Huệ đều cất tiếng hát đồng dao châm chọc: “Cô Huệ là cô Huệ già/ Lấy được anh Nghĩa còn đòi làm cao/ Tối về nằm mơ chiêm bao/ Gặp ngay bóng ma hao hao anh Cường/ Thế rồi cô hủy hôn luôn/ Chờ rằm tháng bảy hai ta sum vầy.

Nhà trai bị bẽ mặt như thế, nhưng anh Nghĩa vẫn qua thăm Huệ bất chấp gia đình ngăn cản. Anh nói với Huệ: “Không là gì của nhau thì là bạn, rồi đến lúc em sẽ thay đổi, sẽ đồng ý về nhà anh làm dâu”.

Điều kỳ lạ là giấc mơ của Huệ lại trở thành hiện thực. Chiều hôm đó, Huệ đang rửa đồ lễ thì nghe mấy người đến mua hàng nhao nhao việc có mấy anh đi trầm mất tích từ lâu, đột nhiên bây giờ lại xuất hiện, vừa dừng xe ở ngay ở xưởng mộc nhà ông Tiền mà năm xưa họ vẫn nghỉ trọ. Huệ thả luôn đống đồ lễ đang rửa dở, chạy một mạch gần một cây số xuống xưởng mộc nhà ông Tiền.

Thấy có nhóm người trong nhà. Huệ lao thẳng vào mà chẳng hỏi chẳng rằng. Huệ thấy Cường đang ngồi uống nước ở bộ bàn ghế, đang bế đứa cháu nhà ông Tiền, cô mừng rõ hét toáng lên: “Anh Cường ơi, cuối cùng thì anh cũng đã trở lại rồi”. Nghe thế, cả mấy anh đi trầm cùng Cường và cả gia đình nhà ông Tiền sững sờ nhìn Huệ.

Anh Cường ngỡ ngàng trong giây lát, rồi cũng như nhận ra Huệ: “A, cô Huệ, cô Huệ bán hàng tạp hóa đầu xóm phải không? Cô khác quá, tôi không nhận ra nữa rồi”. Chất giọng Huế của Cường ngọt ngào là thế, mà lúc này nó như bao tải đè nặng lên người Huệ. Huệ cảm giác như nghẹt thở...

Đúng lúc đó, cái Thảo, cô con gái nhà ông Tiền từ trong nhà bước ra, kéo tay thằng con trai đang ngồi trong lòng Cường, nói: “Con qua đây ngồi với mẹ để bố Cường còn ra nói chuyện với cô Huệ nào”. Thằng bé ngúng nguẩy quay sang ôm chặt lấy Cường: “Không, con không cho bố đi nữa đâu. Bố phải ở với con!”.

Cường bế luôn thằng bé lên người, tiến về phía Huệ đang đứng chôn chân, anh ta ấp úng: “Cháu Bảo là con trai của tôi với Thảo, bây giờ tôi mới quay về với vợ với con được”. Huệ lắc đầu như không tin vào tai mình rồi quay người bỏ chạy.

Bốn năm trước, đột nhiên cái Thảo sinh con mà chẳng một ai biết bố nó là ai. Thảo cùng tuổi với Huệ, hai người cũng qua lại nhưng Huệ nào ngờ được, cha của con Thảo lại là người cô yêu và đợi chờ bấy lây nay.

Ngày hôm sau, cả vùng quê này xáo động việc Huệ nhảy sông trầm mình. Không như nhiều người chết đuối khác, cơ thể Huệ không hề bị phù, cô không uống lấy một giọt nước, hai môi vẫn đang mím chặt vào nhau cố tình ngạt thở.

Chỉ thương cho anh Nghĩa, nằm lăn giữa bờ sông bên cạnh xác Huệ khóc lóc thảm thương làm mọi người đứng quanh đó cũng phải trào nước mắt: “Huệ ơi, sang bên kia nhớ đợi anh Huệ ơi! Em đừng quên đã hứa kiếp sau sẽ làm vợ anh rồi đấy. Anh sống cho trọn đạo làm con rồi anh sẽ chóng về bên em, Huệ ơi!”.
....

(iuvip.com)

Yêu thương mong manh (^ ^)


Hạnh phúc giống như một quả cầu pha lê từ trên trời rơi xuống. Nó vỡ thành nhiều mảnh. Và mọi người bắt đầu tìm kiếm những mảnh vở cho riêng mình. Có người thì nhặt được rất nhiều. Nhưng có người thì chẳng có gì cả...Không ai có thể nhặt được hết những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc. Bạn cũng có thể có một vài mảnh...nếu như bạn cố gắng...


Một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình thoảng qua như cơn gió, cơn gió kèm theo những êm đềm, ngọt ngào và cả những cay đắng của những giọt nước mắt...

Em. Không có gì nổi bật trong bữa tiệc sinh nhật ấy, sinh nhật một người bạn thân của tôi. Cả buổi em không hát bài nào, tôi cũng chẳng hề để ý đến em. Gần cuối bữa tiệc, tôi tròn mắt ngạc nhiên khi em chạy sang chỗ tôi và khiến tôi ngạc nhiên đến buồn cười khi em hỏi: "Anh ơi, xe Spacy là xe côn hay xe số anh nhỉ?"... Câu nói làm quen vừa... ngớ ngẩn vừa buồn cười đó của em làm tôi mãi không quên...

Từ hôm ấy, những cuộc điện thoại, tin nhắn của em là món ăn không thể thiếu trong thực đơn hàng ngày của tôi. Khi thì là một câu chuyện cười, khi thì một ngày học hành của em, lúc lại là một bài hát em gửi tặng tôi. Tôi thì sao, tôi vẫn dửng dưng và chỉ coi em như một đứa... em gái hư. Hư vì cố công cưa cẩm ông anh mình. Em luôn là người chủ động hẹn tôi, và trong năm lần em hẹn thì ba lần tôi đã không đến...

Một chiều mùa hè, trời oi bức, mây đen vần vũ như sắp nổi cơn giông, tiếng chuông reng reng, giọng em nhè nhẹ bên đầu dây bên kia:

- Đến đón em đi.

- Em ở đâu đấy? Sắp mưa rồi còn đi đâu? Tôi ngáp ngủ hỏi lại.

- Đến đón em đi mà. Em đang ở...bãi giữa.

Tiếng tút tút ngắn vang lên mà tôi chưa kịp nói gì thêm. Nếu trong trường hợp này bạn sẽ làm gì? Tôi thì...ngủ tiếp.
Một lát sau chuông điện thoại lại reo. Tôi nhấc máy chậm chạp:

- Anh, anh không đến à?

- Em ở đấy thật đấy à?

- Em ướt hết rồi.

- Chờ anh anh đến đây.

Mệt mỏi, tôi mặc quần áo và quyết định đến đó nói cho em hết những phiền toái mà tôi đã gặp từ khi quen em.

Trời mưa ào ào. Mắt tôi nhòa đi, gần như không thể thấy đường nữa. Dựng xe trên cầu Long Biên, tôi đi bộ xuống bãi giữa. Mưa làm đất ở đây lầy lội, bùn dính chặt lấy chân. Đi bộ một đoạn xa, tôi nhìn thấy bóng cô bé đang ngồi, thu lu dưới mưa đến tội nghiệp. Tôi đến, nhẹ nhàng xoa đầu em:

- Hâm à, mưa thế này ngồi đây làm gì?

- A anh, anh đến muộn quá, hỏng hết tác phẩm của em rồi.

- Tác phẩm bùn à em? Tôi hỏi đùa.

- Đúng rồi! Bây giờ hơi khó nhìn đấy anh ạ. Em chỉ ra phía trước mặt.

Tên tôi và tên em được viết trên cát kèm theo một trái tim to đùng ***g vào tên hai đứa.

Tôi mỉm cười, những điều tôi định nói lúc đi đã quên hết sạch. Em đã làm được. Làm trái tim tôi rung động một lần nữa. Nhưng liệu có phải không, lý trí tôi lại đắn đo. Tôi đã nhiều lần thấy những giọt nước mắt cả đau khổ lẫn tức giận của những người con gái tôi từng yêu. Tôi không muốn thêm một lần nữa, một người con gái lại... khóc vì tôi.

Tôi đưa em lên chỗ đất cao hơn. Hai đứa cùng ăn món bánh do em tự làm:

- Bánh này là bánh H và C nhé! Dành riêng cho anh và em thôi.

Trời ngớt mưa, nhìn em và tôi thật buồn cười. Ướt nhẹp như hai con chuột. Xẩm tối, tiếng ếch, nhái, dế kêu du dương. Em lại hỏi:

- Ếch kêu anh ạ, anh nghe chuyện công chúa ếch và hoàng tử ếch chưa?

Thế là một câu chuyện biến tấu từ cổ tích được em kể. Kết thúc, kết thúc là... công chúa ếch và hoàng tử ếch hôn nhau. Kể xong, em nín thinh, nhắm mắt đợi chờ... Tôi nhẹ nhàng đặt vào môi em môi nụ hôn... Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đủ để cảm nhận môi em run lên, và trái tim tôi cũng khẽ rung lên theo nhịp tình yêu...

Từ ấy, trái tim tôi và em cùng nhịp đập... Một tình yêu nhẹ nhàng và em luôn mang đến cho tôi bất ngờ, những bất ngờ thú vị.

Nhưng dường như tôi hãy còn quá trẻ con để yêu được một ai lâu dài. Vào lúc đó, tôi bắt đầu thích đi chơi với bạn bè hơn những chiều thứ 7 bên em, thích ở nhà ngủ hơn là những ngày mưa cùng em...

Rồi một ngày, tôi đi xem phim cùng lũ bạn. Cả lũ đang vui vẻ bước ra khỏi rạp, tình cờ tôi gặp một người bạn của em. Tôi nhận được tin dữ.

Không, tôi không tin. Cả buổi chiều hôm đó, tôi tự nói với mình rằng, con bé đó định lừa mình, chắc chắn thế... Nhưng rồi nghĩ lại, ai lại có thể đem chuyện đó ra làm trò đùa? Đêm đó, tôi không ngủ...

Sáng hôm sau, tôi đến. Vâng, là thật...

Nước mắt chực trào trong mắt. Em đi đúng ngày hẹn với tôi mà tôi không đến... Tôi không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ nhẹ nhàng lăn. Tôi bước vào đó, một mình. Tôi không quen ai bạn em, không quen ai người nhà em, và tôi cũng không rõ tôi là ai đối với em nữa.

Tôi đến gần bên em. Tôi hay lương tâm tôi, hay cái sự sợ hãi yếu đuối trong tôi không cho phép tôi dám nhìn em lần cuối. Tôi vào một mình, ra cũng một mình. Bước chân vội vã theo những giọt nước mắt lăn trên má. Về nhà, tôi lao ngay vào phòng, gục mặt vào gối và khóc... Khóc òa, khóc để quên hết mọi thứ. Em đi rồi, ra đi thật rồi.

Sau mỗi lần vấp ngã, tôi tự nhủ với mình, hãy cố gắng sống tốt hơn, cho những gì đã mất, cho những gì đang có và cả những gì sắp có. Biết nắm giữ cơ hội, sống thật với chính mình, sống hết mình vì mọi người... Để một ngày nào đó nhìn lại, không thấy tiếc nuối những gì trong quá khứ... Vì...

Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay...

Kỷ niệm của tôi đã là dĩ vãng được 3 hay 4 năm kể từ ngày đó. Ngày em đi, em chỉ mới 16 tuổi, cũng đang là học sinh của trường Chu Văn An. Em ra đi vì một tai nạn xe máy.


( st, truongton.net) 

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Bóng mây qua đời em ….!!!!!



Có ai đã ví, hạnh phúc như một tấm chăn nhỏ, người này ấm ắt hẳn người kia sẽ lạnh. Không đau khổ sẽ không cảm nhận được hạnh phúc. Hạnh phúc là thế! Cuộc sống sẽ không đẹp và không ý nghĩa nếu như không có những giọt nước mắt mặn chát. Tiệc vui, ngày tàn rồi đến rồi đi. Không có gì là mãi mãi. Hợp rồi tan, tan rồi hợp. Đó là qui luật tự nhiên, tự nhiên như sự tồn tại của anh, sự hiện hữu của em, như sự gặp gỡ tình cờ của hai ta để rồi …….. Tất cả chỉ như bóng mây chỉ là một kết cục đau lòng mà cả 2 chúng ta không hề mong muốn. Tình yêu của em chưa đủ lớn hay tại vì anh đã không thể nào hiểu em, không thể nào mang đến cho em cái cảm giác hạnh phúc, cảm giác được yêu thương và ấm áp. Sao anh không làm cho tim em ấm lại, sao anh không lấp đầy sự trống trải trong lòng em và để rồi em hụt hẫng, để rồi em quyết định rời xa anh mà trong lòng còn nhiều luyến tiếc. Nhưng thôi dẫu có nói ngàn lời như vậy thì cũng không thể nào đưa quá khứ quay lại được. Em và anh đã hoàn toàn xa nhau và những cảm giác đó có lẽ chỉ là một thói quen của riêng em thôi anh ạ. Thói quen rồi một ngày cũng sẽ mất đi, và rồi sự sống mới sẽ lại hồi sinh anh ah
Anh bận…..anh bận lắm, dạo này công việc bù đầu…anh  bận lắm để mai em nhé…rồi ngày mai đến anh lại bận lắm …em cứ mòn mỏi, chờ đợi, chờ đợi cái cảm giác được cùng anh đi dạo, chờ đợi để anh đến và làm tim em ấm lại, vì lúc đó thực sự nó rất cô đơn anh ạ….nhưng anh đã không hiểu điều đó, anh vẫn bận và rồi để đến một lúc nào đó trái tim em hóa thành băng anh cũng vẫn bận…phải rồi anh bận lắm…anh bận lắm…bận chạy xô với dòng đời để rồi quên mất đi cô người yêu bé nhỏ đang chờ đợi anh, quên mất đi cái  hạnh phúc mà anh đã từng vun vén …anh bận lắm
Cuộc sống thật không như ta tưởng đôi khi có những cái tưởng đã thuộc về mình rồi nhưng lại nhanh chóng mất đi ….bởi ….có một điều đơn giản mà ta không thể nào ngờ được …..đó là sự yêu thương…chỉ có tình yêu thương chân thành mới có thể là chìa khóa gắn kết mọi khoảng cách ….yêu thương không phải là vật chất …đâu chỉ phải  cứ cho người ta ăn no là đã yêu thương rồi …yêu thương là phải xuất phát từ trái tim chân thành của mình, mình phải yêu thương thực sự và người đánh giá sự yêu thương đó không phải là mình mà là người mà mình đã dành yêu thương ….

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Thiên chúa tình yêu bao la !!!!!!

Vậy là một noen nữa lại sắp đi qua, mỗi một năm đều cho mình một trải nghiệm khác nhau về cuộc sống. Sự thay đổi đến chóng mặt, thay đổi phải nói là quay một góc 36o độ của con người cũng giống như nền kinh tế suy thoái của thế giới
Hôm nay, ngày 21/12  mọi người đang bàn tán xôn xao về ngày tận thế. Có ngày tận thế thật không, ngày tận thế đến hay đó chính là ngày con người sắp bước qua một kỷ nguyên mới. Một cuộc sống mới mà ở đó tình yêu thương tràn ngập, sẽ không có sự ghen ghét, đố kỵ, sẽ không có những lời nói dối, một cuộc sống mà ở đó con người sẽ sống thật với cảm xúc của mình, sống thật với lòng mình mà không cần phải kìm nén lại, ....Tại sao ở thế giới hiện tại ta không thể làm cho bản thân mình được hạnh phúc, điều đó quá khó hay tại ta đang mơ tưởng đến một cái gì đó quá xa xôi mà không biết rằng hạnh phúc thật sự đang ở ngay trước mặt mình, ngay bên cạnh mình, đừng đi qúa xa để tìm hạnh phúc.
Noen này sẽ thế nào nhỉ cảm xúc của mình.?  Mỗi một năm là một nỗi buồn khác nhau, một cú sốc mà khó khăn lắm mình mới có thể vượt qua được, ...thế nhưng nhờ có chúa đã ban tặng cho mình một món quà vô giá đó là " niềm tin" để mình có thể vững bước hơn trong cuộc sống muôn màu này

Thích cảm giác ấm áp mà noen mang đến trong trái tim của mỗi người, cảm giác bình an đến khó tả, đường phố tấp nập, từng đôi tay trong tay, một sự ấm áp đến kỳ lạ mà mình biết cái cảm xúc đó không phải của mình.
Noen ơi, năm nay mình vui nhiều rồi mặc dù vẫn còn nỗi buồn đang ngự trị, thế nhưng hãy vui vẻ nhé, hãy ấm lại  nhé trái tim đã lạnh buốt của mình....Bất chợt một sự bình yên đến khó tả .....noen ơi, những người tôi yêu thương nhất thế gian này ơi , hãy bình yên nhé, hãy hạnh phúc nhé, và hãy mỉm cười thật tươi nhé.....!!!!!!!!!!!