Sống để yêu thương

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Có một điều mà em chẳng thể nào hiểu nổi

anh à , có một điều mà em chẳng thể nào hiểu nổi đó là em chẳng thể nào cho ai cơ hội, chẳng thể nào mở lòng để đón nhận yêu thương từ phía họ. ...từ khi anh cất bước ra đi khỏi cuộc đời em

Đúng là ngốc thật, có ai ngốc như em không, những người đó..họ cũng tuyệt vời đó chứ ? vậy tại sao em không mở lòng để đón nhận yêu thương mà cứ giữ chặt trái tim mình nghiêng về môt người đã không còn thuộc về em, ngỗn thật...em thật là cô bé ngốc ngếch, khi ngày qua ngày, tháng qua tháng cứ sống trong những kỉ niệm ...có nằm trong mơ em cũng không thể tưởng tượng được mình lại rơi vào trong hoàn cảnh này ....tại sao? tại sao em luôn nghĩ về quá khứ khi hiện tại mới là em cần phải nghĩ đến , tại sao mỗi buổi sáng thức dậy em đều cầm chiếc điện thoại như mong chờ một điều gì đó, em biết là ko bao giờ có, nhưng cứ như một thói quen vậy.....trời ạ, sao ngốc chi mà ngốc thế ...cứ nghĩ về quá khứ làm chi ...để đau lòng đến thế ...cứ nghĩ làm gì để tim mình lại đau đớn và quặn thắt từng nút....Quên đi

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

con yêu mẹ

đang nằm thiu thiu ngủ chợt tiếng chuông điện thoại reo lên...mẹ yêu

Alo mẹ à.
Uh con đang làm gì đấy
con đang ngủ trưa mẹ ạ, lát con gọi cho mẹ nhé
Uh, con ngủ đi , nhớ giữ sức khỏe con nhé

Vâng ạ, con chào mẹ

lúc nghỉ trưa xong con gọi về cho mẹ ..

Alo mẹ à lúc nãy mẹ gọi cho con có việc gì không mẹ ?

Mẹ nhớ con thì gọi thôi

Nước mắt con trực chào ra ...con gái xin lỗi mẹ vì đã vô tâm như vậy...dạo này con đang bận nhiều quá..con bận chạy xô với dòng đời mải miết ...con xin lỗi ...nhưng mẹ à trong con bố mẹ...gia đình vẫn luôn là tất cả...bây giờ con đang phải lo lắng nhiều việc, ccn đang phải đi tìm con đường cho mình...nên đôi khi con quên mất rằng bố mẹ luôn dõi theo con...bố mẹ luôn là động lực để con cố gắng

Mỗi lúc con buồn , con gục ngã, con cảm tưởng như con không thể cố gắng được...con nghĩ về bố mẹ ...con nghĩ về gia đình

Mẹ à con hiểu rằng..dù cho cuộc sống này có không cần con...dù cho con có bị vùi dập trong cuộc sống thì đối với bố mẹ, đối với gia đình mình ....con vẫn quan trọng

COn ước chi mình còn bé mãi, ước gì mình cứ bé mãi để được sống trong tình yêu của bố mẹ, trong sự che chở của bố mẹ ...

Con biết rằng con phải cố gắng..cố gắng để vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời...cô gắng để sống thật tốt, sống thật tốt

Điều mà con sợ nhất lúc này là để bố mẹ phải buồn về con ...bố mẹ ơi bố mẹ yên tâm nhé con sẽ sống mạnh mẽ, sẽ sống thật mạnh mẽ để bố mẹ của con yên tâm về con. Con sẽ sống hạnh phúc nữa

Sẽ có một ngày...một ngày không xa đâu ...con muốn dc nhìn thấy nụ cười của bố mẹ khi nghĩ về con

Giờ con biết bố mẹ vẫn còn lo lắng cho con nhiều lắm...con hiểu điều đó và con sẽ nỗ lực hết mình...một ngày kia sẽ không xa đâu bố mẹ ạ, con xin hứa

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Viết cho một người em đang nhớ.....nếu ngày ấy em bớt nông nổi, bớt trẻ con, bớt hờn dỗi , em trầm như bây giờ thì có lẽ em đã không để lạc mất anh

Bây giờ em chỉ thật sự muốn được ôm anh thật chặt, ôm một lần nữa mà thôi cũng được và em nói với anh rằng: “Anh ơi, cuộc đời này sẽ chẳng có ý nghĩa gì đâu khi chúng ta mất nhau trong đời. Anh đừng để mất em anh nhé. Khó khăn lắm chúng mình mới gặp được nhau và đến được với nhau”. Giờ đây, em cũng không biết có phải em là người đánh mất anh, hay tự anh bỏ rơi em ở lại? Anh đi tìm cái gì? Anh thật sự muốn điều gì? Hay là anh đã dành tình cảm của mình cho người con gái khác.



Sao anh không dám cùng em đương đầu với khó khăn và thử thách. Anh xem những khó khăn đó quá lớn so với tình yêu em dành cho anh? Anh ơi, anh đi rồi, anh có biết cuộc đời em sẽ không bao giờ biết đến hạnh phúc nữa hay không? Không đơn giản chỉ là sự dở dang, không đơn giản để em có thể quên được anh, bởi tình yêu em dành cho anh đã chiếm trọn trái tim mình.

Chẳng thể nào hiểu được tại sao em lại yêu anh nhiều như vậy, chẳng thể nào hiểu được điều đó để giờ đây khi không có anh bên cạnh em thấy lạc lõng và cô đơn lắm. Anh hỏi em muốn đi đâu ư? Em muốn đi đến một nơi nào có sự tồn tại của anh, em muốn đi đến một nơi nào xuất hiện hình bóng của anh. Đó là nơi em muốn đến. Em không biết ở nơi đó em sẽ thế nào, em cũng không quan tâm điều đó. Em chỉ biết rằng ở nơi đó em thấy hạnh phúc, thấy yên bình, thấy tim mình thổn thức mỗi khi nhìn anh. Đối với em đó là đủ rồi anh ạ. 

Chẳng biết viết gì nữa



Dường như em có cảm giác mình đã gặp anh từ rất lâu rồi, có cảm giác như rất thân quen, em không giám hi vọng, em không giam nghĩ đến điều gì xa xôi hơn nữa, chỉ biết là bây giờ em đang nói chuyện với anh, em đang nhận được sự quan tâm từ phía anh nhưng em sẽ không vồn vã, em vẫn chỉ coi anh là một người bạn. Xin anh hãy hiểu cho em vì em không thể nghĩ xa hơn được nữa...em sợ lắm...em sợ cuộc sống có thể sẽ lại đùa giỡn với em, có thể sẽ làm cho em thất vọng.... nên em sẽ không hi vọng gì hết ....em vẫn coi mọi thứ bình thường, tất cả đều bình thường, mọi thứ đều bình thường và như thế em sẽ chẳng cần phải suy nghĩ gì....em không nghĩ gì hết...bởi cái gì là của mình thì sẽ mãi là của mình ...nên em sẽ không chờ đợi bất kể một điều gì...em để nó trôi tự nhiên theo cách của nó anh ạ