Sống để yêu thương

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Chuyện tình Nhím và Cá



Có một chàng nhím đã trót yêu thương một nàng cá.

Chàng khao khát một lần được ôm nàng cá vào lòng.
Để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng toả ra.
Nhưng chàng biết, chàng chẳng bao giờ có thể lại được gần nàng.
Chàng sợ những chiếc gai trên người chàng sẽ khiến nàng đau.
Trăn trở. Chàng nghĩ ra một cách.
Chàng bứt dần những chiếc gai trên người mình.
Những vết thương đẫm máu.
Những vết thương đau thấu tận tim gan.
Tận tim gan chàng – và tận tim gan người yêu chàng.
Nhưng nàng cá không có cách nào ngăn cản nổi ý định ngông cuồng của người yêu.
Nàng nài nỉ.
Nàng van lơn.
Nhưng chàng nhím vẫn không từ bỏ.
Và đến một ngày, nàng cá quay lưng bỏ đi.
- Thượng đế ơi. Tại sao cô ấy lại bỏ con đi?
- Con đã bao giờ nhìn thấy Nhím và Cá yêu nhau chưa?
- Nhưng con yêu cô ấy thật lòng. Con nguyện chịu đớn đau để được ở bên cô ấy.
- Những đớn đau của con, con có nghĩ cô ấy còn đau hơn con gấp trăm ngàn lần không?
- Cá có nước mắt không hả Thượng đế?
- Có chứ !! Nước mắt của cá lẫn vào trong nước.
- Vậy là con đã tự làm tổn thương mình, tự làm tổn thương người mình yêu !?

- Phải. Cô ấy phải ra đi, để giải thoát cho con và cho chính cô ấy. Tình yêu đôi khi đơn giản là chỉ biết học cách từ bỏ thôi, con ạ ...



Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Viết cho ngày hôm nay và những ngày tiếp nữa...cố lên anan

Thoáng chút buồn " nhẹ" với cuộc đời này. 

Cuộc sống của chúng ta cũng giống như chiếc đàn Piano vậy trên phím đàn có những nốt nhạc đen trắng, những nỗi buồn có lẽ là những nốt nhạc đen và những niềm vui là những nốt nhạc trắng …màu trắng mà ta yêu thích…vậy có nghĩa là màu trắng nhiều hơn màu đen…màu trắng sẽ lấn át màu đen …cũng như cuộc đời hãy gạt bỏ nỗi buồn …cũng chẳng là gì để ta phải suy nghĩ …ai hiểu ta thì hiểu mà ai yêu ta thì yêu và ai ghét ta thì ghét …không thể bắt một người ghét mình yêu mình được cũng không thể bảo họ dừng suy nghĩ về mình.


Cuộc sống này nếu cứ nhỏ nhen và soi mói nhau thì có lẽ sẽ chẳng thể sống thoải mái được..ta bỏ qua tất cả …bỏ qua và không quan tâm đến những ai đang nghĩ gì về mình…bởi ta biết nếu cứ suy  nghĩ về việc đó sẽ làm cho cuộc sống của mình thêm ngột ngạt..

Chỉ còn cách là sống hết mình …sống nhiệt tình…và sống với những đam mê …những khát khao …quên đi những suy  nghĩ nhỏ nhen của ai đó …quên đi …và bỏ qua tất cả …vì dù chiếc đàn Piano có tuyệt vời thật đấy …nhưng nó vẫn còn tồn tại những phím đen….hãy chỉ nhìn vào những phím trắng mà cố gắng…vì những phím trắng là những phím mới mang lại niềm vui cho cuộc đời này.

P/S: Em ơi có bao nhiêu 60 mươi năm tuổi đời ...cuộc sống thật ngắn ngủi đừng để nỗi buồn bao chùm cuộc sống của em thêm lần nữa ...hãy vui lên đi em ...cuộc đời luôn mỉm cười với em ở phía trước ... bão táp phong ba rồi cũng qua đi ....hãy để nụ cười tô điểm cho cuộc đời em ....hãy để trái tim yêu thương cho em thêm nghị lực ...bước tiếp...bước về phía trước...và ở phía trước đó là cả một bầu trời ...<3 




Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

SỐNG LÀ KHÔNG CHỜ ĐỢI



Đừng đợi phải nhìn thấy một nụ cười…Rồi mới mỉm cười lại!
Đừng đợi đến khi được yêu thương…Rồi mới yêu thương!
Đừng đợi đến khi cô đơn…Rồi mới nhớ ra bạn bè!
Đừng đợi đến khi có một công việc vừa ý…Rồi mới làm việc!
 
Đừng đợi đến khi có thật nhiều…Rồi mới chia sẻ đôi chút!
Đừng đợi đến khi vấp ngã…Rồi mới nhớ đến những lời khuyên!
Đừng đợi đến khi có thật nhiều thời gian…Rồi mới khởi đầu công việc!
Đừng đợi đến khi làm người khác buồn lòng…Rồi mới xin lỗi!
Đừng đợi…….Vì không biết…????…Bạn sẽ phải đợi bao lâu…????!!!!



Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Bài viết dành cho em

Cuộc sống vô tình đã lấy anh ra khỏi cuộc đời em khiến cho em cảm tưởng như cả thế giới bên mình sụp đổ ...trái tim bé nhỏ đã vụn vỡ ra từng mảnh...bởi ngày qua ngày em không còn anh bên cạnh...đi giữa phố đông người mà sao lòng cô đơn đến lạ..ước chi có anh đi bên em..ước chi có thể quay lại một lần ...để em được ôm anh thật chặt , để em thì thầm vào tai anh rằng em yêu anh nhiều lắm !

Trước kia khi yêu anh em lạnh lùng quá, em hờ hững với sự quan tâm của anh ...anh có biết không bên ngoài em chỉ tỏ ra thế thôi chứ thực sự trong lòng em yêu anh nhiều lắm ...thế nhưng có lẽ em đã sai rồi ...tại sao em không nói em yêu anh nhiều..tại sao em lại để anh phải đau lòng về em và nghĩ rằng em không yêu anh


Anh đã rời xa em...em hiểu rằng không phải anh đã hết yêu em ...từ trong trái tim mình em khẳng định điều đó ...anh rời xa em chính vì anh nghĩ rằng em không yêu anh ....em không yêu anh ...thì tại sao em lại phải tốn thời gian và tuổi trẻ của mình...3 năm đâu phải là ngắn hả anh ? anh có hiểu được trái tim em giờ đau lắm không anh

Hôm nay em ốm , em mệt lắm, em yêu đuối và những lúc thế này là lúc em không kìm nén được cảm xúc của mình, em nhớ anh nhiều lắm, nhớ lắm, nhớ ơi là nhớ, ......

Nhưng anh giờ đã ở Xa ...ở một nơi thật xa...có đôi khi vô tình ta gặp lại nhau ....rất gần ...mà sao em cảm thấy xa quá...xa quá...giờ là xa mãi mãi ...

Em sẽ sống nghị lực hơn ...sống bản lĩnh hơn ...sống hạnh phúc nữa ....và vững bước trên con đường   đã không còn tồn  tại bước chân của anh ....

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Không bao giờ quên anh !!!!

Em sẽ chẳng thể nào quên được anh ...đã có lúc em cảm tưởng như thế giới sụp đổ ngay trước mắt mình vì em đã mất anh.. cuộc sống vô vị đè nén con người em ...Nhưng dù thế nào thì em cũng vẫn phải sống anh ạ...dù thế nào em cũng không cho phép mình được gục ngã ..em phải sống, em phải cố gắng...em phải sống thật tốt để nơi xa đó anh không còn phải lo lắng cho em nữa...em biết anh vẫn thường dõi theo từng bước đi của em...anh vẫn thường lo lắng cho em...em lớn rồi anh nhé ! em lớn thực sự rồi anh nhé ...anh hãy yên tâm và lo lắng cho cuộc sống của anh, cho hạnh phúc mới của anh và đừng bận tâm đến em anh nhé ! Nỗi đau nào cũng sẽ qua đi ...em không thể nào ngồi gặm nhấm quá khứ...nhưng ...em sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm...những kỉ niệm về anh ..em sẽ cất nó đi...ở một nơi nào đó .....thật sâu trong trái tim của mình ...thật sâu ...
Đây là bài hát em vẫn thường hát cho anh nghe ...và cũng thật không ngờ nó lại đến thật...nó lại xảy ra thật đối với em...hi vọng nơi phương xa ấy ...đọc những dòng này anh hãy dành cho em một chút...một chút thời gian để nhớ về em một chút thôi ....và quên đi mãi mãi anh nhé !!!

Lời bài hát: Không Bao giờ quên anh


Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh. 
Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời, 
mình trót trao nhau nụ cười 
Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim, 
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình. 
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh. 


Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau 
Còn đâu những đêm anh dìu tôi lối về, 
buồn kể nhau nghe chuyện đờị 
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi, 
Đường trần mồ côi, 
tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình. 
Ngơ ngác trong đêm trường, 
tôi chưa vơi niềm yêu thương. 

Nhớ lúc chia phôi, cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn. 
Xa nhau, mấy người không buồn không nhớ, 
xót xa cho tình yêu 
Nối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đờị 
Nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không anh ? 

Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mếm. 
Đừng thương tiếc chi anh, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời 
Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi, 
Đường trần mồ côi, 
tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình. 
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh  

Nhật Ký Đời Tôi


Nghe bài hát này em thấy buồn quá anh ơi !!!! thật đúng là bao nhiêu kỷ niệm ..chỉ còn là con số không ... anh ở đâu...khi anh nghe bài này anh có còn nhớ đến em không, em buồn và đau lòng quá khi nghĩ về quá khư...nghĩ về những kỷ niệm của chúng ta. Chắc có lẽ đến chết cũng không thể nào quên được anh nhỉ 

Lời bài hát nhật ký đời tôi

Ngược thời gian trở về quá khứ phút giây chạnh lòng. Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ân tình chỉ còn lại con số không. Ai thương ai rồi và ai quên nhau rồi, trong suốt cuộc đời tương lai trả lời thôi. Một mùa xuân, năm nào hai đứa ngắm hoa đào rơi. Lo cho số phận, lo cho duyên mình sẽ thành một kiếp hoa. 


Sớm nở tối tàn, đời ai không một lần, quen biết rồi thương yêu nhau rồi lại xa.
Thôi thế là thôi, là thế đó, dĩ vãng là thơ, đem thơ về ghép nhạc, thành khúc tình ca. Thôi thế là thôi là thế rồi, hiện tại ước mơ nhiều, cuộc đời rồi đây biết bao giờ mới được yêu.
Ngày biệt ly chúng mình chưa nói hết câu tạ từ. Năm năm cách biệt, năm năm mong chờ héo mòn tình nghĩa xưa. Nhắc đến thấy buồn, tình kia ngăn đôi đường. Nhật ký đời tôi ghi thêm một lần thương.  

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Chỉ là giấc mơ trôi qua cuộc đời em !!!

Có một giấc mơ em đã từng mơ..cách đây 3 năm về trước...một mái nhà xinh đẹp nơi ấy có anh, có em và có những đứa trẻ chào đời...Nơi ấy là sự kết tinh của 2 tâm hồn yêu thương ....năm tháng trôi đi ...ngày tháng cứ dần đẩy ta ra xa ...e thì quá trẻ con trong khi anh lại là người từng trải ...anh hiểu và nhường nhịn em trong khi em ương bướng đến mức anh không thể chịu được...để rồi ngày hôm nay ...em phải sống một cuộc sống không có anh.

 Cuối cùng cái ngày đó cũng đến ...cái ngày mà em đã mong mỏi cách đây 3 năm về trước...cái ngày anh khoác trên mình bộ vest làm chú rể và sánh vai cùng người anh yêu thương ...thế nhưng đớn đau thay cô dâu không phải là em ...người mặc áo cô dâu ấy lại là một người con gái khác ...


Em đau đớn tưởng như thế giới này sụp xuống ...em chờ đợi anh ...em mong mỏi anh...để bây giờ là cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại ...anh đã ra đi khỏi cuộc đời em tựa như những bóng mây trôi đi khỏi cơn mưa giông bão...em không tin nổi sự thật...em đã từng ước...ước chi đây chỉ là giấc mơ ..và khi em tỉnh dậy vẫn có anh bên cạnh ...anh gọi điện cho em ...hỏi thăm em ...rồi chúng mình lại đi lang thang trên những con phố ...những quán ốc quen thuộc và ăn những chiếc nem chua rán ...nhớ lắm anh ơi ...em tưởng như tim mình ngừng đập vì nỗi nhớ anh cứ da diết cứ lớn dần trong em từng phút dây ...ở nơi xa ấy anh có hiểu ...chắc giờ anh đâu còn cảm xúc gì nữa...đâu còn suy nghĩ gì nữa về em ....bởi anh đã có một mái nhà hạnh phúc ... Một người vợ...anh không còn cô đơn ..ko còn thời gian để ngồi nghĩ lại những kỉ niệm, những quán ốc quen thuộc đã gắn liền với tyo của 2 ta trong suốt 3 năm. Hôm nay lang thang trên những con phố ....chỉ giám liếc nhẹ vào quán ốc thân quen ...nơi mà môĩ lần anh vẫn chờ em đi dạy về ...chỉ có mới đây thôi ...bằng giờ này năm ngoái ...ta cùng tay trong tay ...cùng ngôì ăn ở quán ốc đó ....cùng nói chuyện và em còn làm nũng anh nhiều lắm. vậy mà giờ đây ...tất cả như đã khác xưa ....em và anh đã để lạc mất nhau ...chỉ còn là kỷ niệm ...đau đớn quá anh ơi ...em liếc nhẹ ánh mắt vào quán đó ...rồi nước mắt rơi...em vội lau đi khi 2 hàng nước cứ lăn lăn trên má, ...cảm giác cô đơn đến không tả ..em vẫn nhớ anh ...em vẫn yêu anh nhưng em biết giờ không thể ...trước kia mỗi khi buồn và đau lòng nhất em đều nhấc máy gọi anh ...nhưng giờ biết anh ở đâu mà gọi ...em gọi anh trong ảo giác...bởi em biết mình không được phép ...không được phép động chạm vào hạnh phúc của anh ....em sẽ gậm nhấm nỗi đau ....và cố gắng vượt qua ...vượt qua được đau khổ người ta sẽ trưởng thành hơn và biết nâng niu hơn hạnh phúc của mình...hạnh phúc anh nhé



Chuyện tình của chúng ta có lẽ chỉ là giấc mơ trong cuộc đời ...đôi khi tỉnh dây ta phải sống với hiện tại ...phaỉ chấp nhận sự thật ...và phải tiếp tục vững bước trên con đường ta đã chọn.

Đây là bài thơ có lẽ nhà thơ Puskin đã sáng tác dành cho em và anh :

Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau

Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Vô tình anh không nói
Nên đôi mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vì đâu
Đường đời chia hai ngả
Chẳng ai có lỗi cả
Chỉ vô tình mà thôi

Vô tình suốt cuộc đời
Anh buồn đau mải miết
Vô tình em không biết
                                                                Rằng anh mãi yêu em.