Sống để yêu thương

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Hãy vững vàng lên em ..bởi phía trước là cả một bầu trời !!!


Có đôi khi ta ngồi lơ đãng trên bờ đê nhìn dòng nước trôi lững lờ…rồi ta khóc nghĩ cuộc đời mình cũng trôi nổi theo cánh bèo kia…phải rồi cánh bèo kia trôi đi …trôi mãi rồi có một lúc nào đó nó sẽ trôi về nơi dành cho nó…trôi về nơi bình yên …cũng giống như ta vậy ….nếu ta đừng cúi xuống nhìn cánh bèo mà hãy ngước mắt lên nhìn về phía trước ….chắc hẳn ta sẽ nhìn thấy bầu trời cao và xanh biết bao…hãy vững vàng lên em …vì phía trước là bầu trời….

Hãy tưởng tượng nếu cuộc sống không có sống gió …cứ bằng phẳng mãi thì ta sống trên trần gian này nhạt nhẽo biết chừng nào….cuộc đời con người phải có những thăng trầm, những sóng gió để qua mỗi sóng gió đó ta thấy yêu thêm cuộc đời…ta thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn rất nhiều ……
Hãy chấp nhận mọi đau khổ…hãy đối mặt với thực tế đừng lảng tránh nó…hãy mạnh mẽ lên…ta không thể suốt đời lảng tránh nỗi buồn và sự đau khổ….bởi sau mỗi lần lảng tránh …sẽ là những giây phút dằn vặt bản thân…trách mình…sao không thể đối mặt…sau mỗi lần như vậy là mỗi lần ta sẽ làm cho mình yếu đuối nhiều hơn….

Mạnh mẽ lên em nhé…mạnh mẽ lên dù cuộc đời có gây cho em nhiều sóng gió…thì em cũng đừng gục ngã nhé…đó là những thử thách …những thử thách mà tạo hóa mang đến cho em ...em phải vượt qua chính mình để tìm ra con đường mang tên hạnh phúc ….

Con người khi gặp rắc rối thường nói “ sao số tôi lại khổ thế này” không phủ nhận điều đó nhưng cũng cần phải giải thích thêm rằng đâu phải lúc nào mình cũng như thế …có những lúc mình cũng rất hạnh phúc đó thôi ….bởi thế nên đừng thấy cuộc sống gặp khó khăn  mà nản lòng bạn nhé …hãy tự tin lên bởi sau cơn mưa này trời lại sáng rồi …trời đâu thể mưa suốt cũng giống như cuộc đời ta đâu mãi …chỉ là đau khổ …

Mình viết lên những dòng này như để tự an ủi chính mình và dành cho một số người nữa…những người đã gắn bó với cuộc đời mình…những người mà tôi yêu thương trên thế gian này…hãy vững vàng lên nhé em vì phía trước là bầu trời ……

Một ngày kia mọi nỗi buồn sẽ qua đi và chỉ có yêu thương còn ở lại...(em ơi có bao nhiêu 60 năm tuổi đời ..) ....cuộc sống ngắn ngủi...hãy sống thật ý nghĩa đừng để cuộc sống của mình trôi qua một cách vô nghĩa bởi ...thời gian trôi đi sẽ không bao giờ quay trở lại........

Anh nợ em !!!!




Yêu nhau được 2 năm rồi, tôi đến phát ngấy anh.

Đầu tiên thì cũng yêu thật đấy, cũng muốn ở bên thật đấy, nhưng chẳng hiểu sao lòng tôi cứ nản dần. Rồi đến một ngày, tôi phát hiện ra, thực sự tôi chẳng còn yêu anh.
Tôi nghĩ ra mọi cớ để có thể chia tay anh, con người ích kỉ trong tôi mách bảo tôi, phải nghĩ ra một cái cớ nào đó mà anh không trách được tôi, không thể làm áy náy nhiều. Vậy là tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch.
***
Những ngày gặp anh, tôi cố tỏ ra chán nản, cáu gắt với những thứ rất bình thường, rồi đem anh ra so sánh với những người đần ông khác. Anh vẫn vậy, anh chỉ cười, làm bộ tôi nói đùa.
Tôi bắt đầu theo dõi anh, để ý đến từng hoạt động của anh, có lúc tôi lấy cớ ghen chỉ vì anh cười với một cô gái khác. Anh thì ngược lại, anh luôn nghĩ đó là một biểu hiện tình yêu của tôi đối với anh, nên trong lòng anh tuy hơi bận lòng, nhưng vui thì nhiều hơn.
Tôi phát điên vì những kế hoạch bị đổ vỡ. Có lẽ tôi nên dừng ngay những kế hoạch lặt vặt này vì nó chẳng đi đến đâu.Tôi quyết định phải sắp sẵn một kế hoạch quy mô hơn.

- Mày giúp tao nhé, tao chán lão lắm rồi.
- Ok! Tao sẽ mơi gã nhiệt tình như lời mày nói.
- Cảm ơn mày, tao tin vào nhan sắc cũng như cách gợi tình của mày.
Tôi và con bạn phá lên cười vì kế hoạch quy mô của chúng tôi.
Ngày thứ nhất.
- Mày ơi, gã khó quá, bày ra trước mặt rồi còn từ chối.
- Chắc lần đầu nên lão ngại thôi, đàn ông thằng nào chẳng vậy.
- Đuợc rồi, tao đã có cách.
Ngày thứ 2.
- Tao chịu thôi, lão rắn quá...
- Không sao đâu, lão không chịu nổi lâu đâu.
Ngày thứ 3.
- Này con kia! Mày thấy tao giỏi không? Sang đây ngay, lão bị tao chuốc cho say mèm, haha.
- Mày giỏi lắm. Tao đến đây bạn yêu.
Tôi đến đó...thấy anh đang cởi trần với con bạn. Thoáng chốc tôi xao lòng, nhưng cảm giác đó qua nhanh chóng.
Tôi chạy đến, lay anh dậy, anh mơ màng mở mắt, ngồi dậy.
Tôi tát anh. Anh sững sờ...nhìn quanh...nhìn đến lượt con bạn tôi không mặc gì...anh cúi xuống.
- Anh xin lỗi.
Tôi bỏ đi. Anh kéo tay tôi lại...
- Anh nợ em.
Tôi nhìn anh với đôi mắt hằn học.
***
Đã 3 tuần kể từ ngày tôi không gặp anh.
Tôi vẫn sinh hoạt bình thường, trong lòng có đôi khi thấy trống trải, nhưng rồi cũng qua được ngay.
Tôi bắt nhịp với cuộc sống. Tôi đã làm quen được với một anh chàng dễ thương, anh có nụ cười tỏa nắng và cá tính vô cùng.

***
Hôm nay tôi đi ra phố. Phố xá đông vui hơn bình thường. Phải chăng hôm nay là thứ 7, tôi rút điện thoại gọi cho người yêu mới.Tôi lái xe bằng một tay. Đột nhiên, ôi thôi, không kịp nữa rồi.
Tôi chỉ kịp bấm số mà tôi thoáng nghĩ trong đầu, tôi ngất lịm.
Mắt tôi, trời ơ, không nhìn thấy gì.
- Tại sao tôi không thấy gì?
- Tại băng gạc thôi. - Có tiếng nói nào đó vọng lên từ khoảng không trước mặt tôi.
- Không! Nói dối! - Tôi gào khóc.
- Đừng khóc nữa...cô gái trẻ, chúng tôi sẽ tìm mọi cách mà.
***
Tôi trải qua những tháng ngày địa ngục trong bệnh viện, tôi biết...người yêu mới của tôi chẳng cần một con mù như tôi nữa, bằng chứng là việc tôi cố liên lạc cho anh nhưng vô vọng.
- Này cô gái trẻ, có tin mừng cho cô nhé, có giác mạc mới cho cô rồi.
- Thật vậy hả bác sĩ....ai vậy ạ?
- Một chàng trai trẻ bị tai nạn, anh ta đã kí vào giấy hiến tặng giác quan cho bệnh viện, trong đó cô là người đang cần nhất.
***
Trải qua phẫu thuật, giờ tôi có thể nhìn thấy. Tôi đã bắt đầu nhìn thấy những cảnh vật đầu tiên, khỏi phải nói cũng biết tôi mừng đến nhường nào...

Tôi bắt đầu miên man những suy nghĩ, tò mò muốn biết đôi mắt tôi đang dùng là của ai? Tôi không thể hỏi trực tiếp bác sĩ đuợc vì ông giữ kín.
Tôi mò vào bệnh viện với lý do là cảm ơn vị bác sĩ này.Tranh thủ, tôi mò vào phòng ông lúc ông không để ý. Tôi nhẹ nhàng kéo ngăn hồ sơ chưa kịp khóa,tôi tìm tìm tìm... Đây rồi. Nguyễn Văn Sơn. Trời! Anh... Sao lại thế??? Tôi nhìn nhầm à? Không, đúng rồi. Tôi nhớ ra tôi đã bấm số của anh lúc tôi bị tai nạn.
Bất chợt, vị bác sĩ già đã đứng sau tôi, ông đỡ lấy tập hồ sơ suýt rơi trên tay tôi.
- Anh ấy trước khi nhắm mắt....nhắn lại...Anh ấy nợ cô.
Tôi bàng hoàng. Cho đến tận lúc chết anh vẫn nghĩ là anh mang tội với tôi, anh không biết rằng, chính tôi mới là kẻ lừa đảo.
Tôi sống trong những tháng ngày u uất. Tôi hối hận. Tôi tự làm khổ mình bằng rượu - thứ mà từ trước đến nay tôi ghét cay ghét đắng.
Tôi gọi con bạn đến, con bạn mà tôi đã cùng nó sắp sẵn kế hoạch lừa gạt anh.
Con bạn tỏ ra lo lắng cho tôi. Nó thấy tôi khóc, nó ôm tôi vào lòng.
Khi tiếng khóc của tôi đã thưa dần, nó thì thầm bên tai tôi.
- Tao và ông ấy chẳng có chuyện gì cả. Hôm đó, tao không giúp được mày, tao bực tức, nói tất cả cho ông ấy, tao bảo rằng mày muốn chia tay nhưng không muốn là kẻ gánh tội, tao bảo rằng mày đã ngấy ông ấy đến tận cổ.
- ...
- Ông ấy bảo tao hãy làm theo y như kế hoạch, và không nói cho mày biết...

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Định mệnh em và anh !!!!!




Em cứ suy nghĩ vẩn vơ về những điều xa xôi anh ạ ! Dù biết cuộc đời không đẹp như những giấc mơ nhưng em đã biết lấy giấc mơ để làm động lực sống cho riêng mình.

Định mệnh cho ta gặp nhau, vô tình anh nhỉ, ngày đó em còn là một con bé ngốc lắm…lần đầu tiên em vào công ty thật ngố phải không anh…em không biết gì cả…chẳng biết làm một cái gì….ngố quá…ngố trong từng lời nói…ngố trong từng công việc…và đó là định mệnh cho 2 ta gặp nhau….

Cũng đã hơn 1 năm rồi anh nhỉ…ngày đó em không nghĩ sẽ có ngày em lại yêu anh nhiều như vậy…em cứ tưởng cuộc đời mình đã rẽ sang một ngã rẽ khác một con đường khác mà con đường đó chẳng hề có bước chân của anh…thế nhưng có lẽ tình yêu của anh..sự chân thành của anh đã lôi em lại…đã cho em biết thế nào là cảm giác hạnh phúc….ta lang thang đi trên con đường mưa…mưa bụi hắt đầy lên mặt em…mưa làm ướt mi mắt em…nhưng có lẽ không mưa mắt em cũng đã ướt rồi ….bởi ướt vì giọt nước mắt hạnh phúc…ướt vì cảm ơn cuộc đời đã ban anh đến bên em …trải qua bao n ỗi buồn…bao sóng gió trong tình yêu ….em cũng cam chịu hết …bởi em biết …có thế nào thì vẫn luôn có anh tình nguyện chờ em ở phía cuối con đường…luôn có anh nắm chặt tay em…luôn có anh đi bên em….hạnh phúc quá! ấm áp quá…cảm ơn tình yêu mà anh đã dành cho em. ….Tình yêu của chúng ta trong sáng như pha lê…đẹp như trong chuyện cổ tích….em biết thời gian…thời gian sẽ biến tình yêu ấy không phải là những giấc mơ…nhưng em tin anh mãi nắm chặt tay em…để chúng mình cùng vượt qua cái cầu đưa những giấc mơ trở về với hiện tại…..
Em thích lắm cái cảm giác được dựa vào vai anh…nhìn lên bầu trời xa xôi ….hai đứa có đôi lúc chỉ lặng im mà không nói gì …bởi chúng ta đang hạnh phúc…đang hồi tưởng về những ngày hạnh phúc…cái ngày mà anh nắm tay em chúng mình cùng đi chung một con đường trở về ngôi nhà mang tên “ lâu đài tình ai”
Đi bên anh em không còn cảm thấy lạnh nữa…đi bên anh mọi nỗi sợ hãi của em cũng không còn tồn tại…đi bên anh em thấy bình yên lắm….mưa….rét…đã có anh sưởi ấm cho em rồi…được sống thật với cảm xúc của mình em hạnh phúc lắm…dù có vất vả dù có mệt mỏi đến cỡ nào thì em vẫn luôn tràn đầy sức sống….em vẫn luôn vươn mình lên …giống như bông hoa xuyến chi bên ven đường….em không ước mình là bông hoa hồng mang vẻ đẹp kiêu sa khiến bao người ao ước…em chỉ mơ mình là một bông xuyến chi nho nhỏ trong ngàn xuyến chi bên ven đường…hoa xuyến chi của lòng anh.
Nếu định mệnh cho ta gặp nhau…nếu ta thuộc về nhau thì hãy nắm chặt tay nhau anh nhé…chúng mình sẽ chạy thật nhanh qua chiếc cầu …để trở về với hiện tại…và em tin phía bên kia cầu em cũng luôn được nắm chặt tay anh…


Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua......và em sẽ chờ.....và em sẽ đợi....dù cho gió mưa giăng kín khiến em ko tìm được thấy đường anh....và để em lạc trong đêm tối tăm......Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi........Đường đi quá nhiều rồi, mà sao vẫn mịt mờ......mà sao vẫn ko tìm thấy.......lối ra con đường hạnh phúc đời em..............giờ em đã biết con đường đó chính là anh.









Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Con đường em đang đi luôn muốn có anh ở phía cuối con đường....

Đây là bài viết vô tình đọc được trên mạng...mình viết ra đây để gửi những ai đang sống mà cứ giấu đi cảm xúc của mình...thì hãy sống thật với cảm xúc....đừng có cố vì bất kỳ điều gì .đừng giống như người chồng trong câu chuyện..để rồi...tự biến cuộc đời của mình trở nên nhạt nhẽo....điều đó không tồi tệ bằng việc vô tình làm tan nát trái tim của một con người ....


Bài viết: Gửi anh người chồng không còn yêu em 


Chưa đầy hai tháng làm vợ anh, bỗng chốc mọi thứ đảo ngược. Chồng không còn yêu em, không còn cảm xúc với em. Em tin anh không phản bội, em tin anh cũng không biết lý do vì sao anh lại như thế.

“Thực ra anh đã không còn yêu em nhiều kể từ khi chúng mình còn chưa cưới nhau. Nhưng anh muốn lấy em vì anh biết em sẽ là một người vợ tốt. Nhưng anh đã sai rồi em ạ, anh nhầm. Không biết từ khi nào anh không còn muốn yêu thương, muốn gần gũi với em. Anh cũng sợ cái cảm giác đó, anh sợ nói ra mọi người sẽ tổn thương, em sẽ tổn thương. Em xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc, có một người đàn ông yêu và chăm sóc cho em. Xin lỗi em. Tình thương trong anh càng lớn bao nhiêu thì tình yêu trong anh càng ít đi bấy nhiêu”

Em nghĩ em đã chết từ giây phút đó anh ạ, vì đó là lời nói của người chồng mà em đã lấy chưa được hai tháng. Hình như không còn cái gì đau hơn, em đã đập đầu vào tường chỉ để biết đây có phải là sự thật hay không chứ không phải em không muốn sống nữa.

Em, một người con gái bình thường như bao người con gái khác. Em đã yêu anh và làm vợ anh đơn giản vì tình yêu, em yêu anh hơn tất cả mọi thứ. Nhưng giờ đây sau chưa đầy hai tháng làm vợ anh bỗng chốc mọi thứ đảo ngược. Chồng không còn yêu em, không còn cảm xúc với em. Em tin anh không phản bội em, em tin anh cũng không biết lý do vì sao anh lại như thế. Đơn giản chỉ vì tình cảm đã thay đổi, dù anh cố gắng cho em, cho hạnh phúc gia đình mình anh cũng không làm được.

Trong em, anh vẫn là một người đàn ông mà em yêu nhất. Em biết anh biết điều đó nên anh càng suy nghĩ, càng áy náy và càng thương em. Em biết anh sẽ vẫn sống chung với em, vẫn là chồng em vì anh là một người đàn ông có trách nhiệm. Nhưng em, một người cá tính ngang bướng, kiêu ngạo, làm sao em sống với một người đàn ông không còn yêu mình. Em muốn từ bỏ anh ạ, em mệt mỏi, em sống mà linh hồn như đã chết, ngày ngày đối diện với anh, em đau lắm, đau lắm anh ạ.

Bố mẹ thì phải làm sao hả anh? Hôm qua mẹ gọi cho em nhờ em mua đồ gửi biếu họ hàng trên Hà Nội cho mẹ, mẹ bảo em “ Con không phải mua gì sắm Tết mang về nhà nhé, mẹ mua hết rồi con chỉ về đi biếu các bác thôi, con chỉ cần về ăn Tết là tốt rồi, đi đường an toàn con nhé!” Mẹ anh tốt quá, em có mẹ chồng như thế thật là hạnh phúc. Em làm sao có thể nói “ Mẹ ơi, con không được làm con dâu mẹ nữa rồi”. Anh tốt bụng giống hệt mẹ. Nhưng tình yêu thì làm gì có cái gọi là tốt bụng phải không anh?

Còn bố mẹ em nữa? Phải như thế nào? Cả cuộc đời này bố mẹ đã dành hết cho em. Con gái lớn chưa báo hiếu ngày nào lại đi lấy chồng, rồi giờ em lại về thì bố mẹ biết sống với hàng xóm láng giềng thế nào đây anh?

Em cứ một mình lạc lõng trên con đường vừa hẹp vừa tối, không dám ghé vào nhà ai, vì sợ mọi người thấy những giọt nước mắt thay vì những nụ cười mà hằng ngày vẫn hiển hiện trên khuôn mặt em. Em sợ bố mẹ khóc lắm. Ngày trao em cho anh, bố đã khóc, vì với bố, hai chị em em là cả thế giới. Bố luôn tự hào chỉ có hai cô con gái nhưng không ai sướng bằng bố.

Tình yêu của em? Cái tình yêu tội nghiệp ấy vẫn cứ yêu anh tha thiết, dù cho anh không còn yêu em. Làm sao để nó chết đi đừng trỗi dậy nữa hả anh? Em sẵn sàng buông tay anh ra, em không vô duyên níu kéo người không yêu mình đâu nhưng em sợ bố mẹ đau lòng lắm, em sợ phải đối diện với những người xung quanh, vì em chỉ mới là cô dâu chưa được hai tháng. Nhưng em cũng ngang ngạnh, cố chấp, cái tôi lớn lắm, em sẽ không cầu xin tình yêu của anh đâu, vì thế giờ đây em đang chọn cách im lặng với anh, chỉ để em được tĩnh tâm và anh cũng thế.

Con đường em đang đi vẫn chưa có ánh sáng, chưa có lối ra, em chỉ muốn có anh tự nguyện đứng ở cuối con đường đấy, cầm tay anh và đưa em đi một con đường hoàn toàn khác.

Còn nếu không thể thì hãy sống thật với cảm xúc của mình anh nhé! Em tôn trọng điều đó và sẽ chấp nhận vì ngay từ đầu người lựa chọn yêu anh và cưới anh là em mà.


Hãy sống thật với cảm xúc của mình ....anh nhé !!!!@@@@

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Em là hoa xuyến chi của lòng anh



Cảm xúc đến khó tả…cảm xúc như dồn nén ứ đọng chỉ trực chào ra ngoài…và đó là cảm xúc của em. “ Hoa Xuyến Chi” đã có một người từng gọi em như vậy…phải rồi em là “ hoa xuyến chi” của anh phải không…em không đẹp, không tuyệt vời như cô gái trong câu chuyện về loài hoa đó…nhưng em biết rằng ….em có một trái tim yêu thương và yêu anh nhiều lắm…..nhưng sự lừa dối đã dẫm đạp lên tình cảm của em, em không thể chấp nhận sự lừa dối đó ….anh luôn tìm những lý do …anh luôn tìm lời giải thích….anh tham lam và ích kỷ. Anh yêu em đó là câu nói em đã từng nghe anh nói rất nhiều…có những lúc em cảm thấy nhạt nhẽo và vô vị lắm bởi yêu thương ư…yêu nhiều lắm ư…trái tim anh đã nói hộ rồi…sẽ chẳng có câu nói “ Anh yêu em “ nào ý nghĩa hơn là anh ở bên cạnh em, phải rồi em yếu đuối và mỏng manh lắm nên cần anh bên cạnh để che chở, anh có hiểu điều đó ý nghĩa với em như thế nào không…sự ấm áp trong tâm hồn sẽ xua đi mọi phiền muộn…xua đi mọi đau khổ…xua đi cái lạnh giá của mùa đông này…..và giờ em không còn anh bên cạnh nữa…em cũng sẽ mãi mãi không chở về bên cạnh anh nữa nhưng em vẫn muốn nói ra để tìm sự bình yên trong tâm hồn….ngày làm việc cuối năm…em dành chút thời gian cho anh và quên anh mãi mãi….đừng níu kéo…đừng ngoảnh lại …bởi em đã lựa chọn con đường mà ở đó không có bước chân của anh. Tạm biệt ký ức của một thời em đã từng hạnh phúc, tạm biệt năm 2012

Sự tích hoa xuyến chi 

Ngày xửa ngày xưa, ở vùng nọ có một người con gái rất xinh đẹp. Ai mới nhìn cô lần đầu thôi là không thể quên được khuôn mặt rạng ngời như ánh trăng rằm, nụ cười như hoa ban sớm, cảm giác như có thể xua đi những mệt nhọc và những u sầu của mọi người. Ánh mắt trong sáng của nàng khiến cả những chú chim không còn biết sợ người, ngày nào cũng đậu trước nhà nàng cất tiếng hót véo von. Vẻ đẹp của người con gái tuổi trăng tròn ấy không chỉ khiến những anh chàng trong vùng mà còn biết bao chàng trai ở những vùng lân cận muốn lấy nàng về làm vợ.

Đã có bao người đến dạm hỏi cô - những anh chàng con nhà giàu tới nhưng bố mẹ cô đều không đồng ý vì họ muốn gả con gái cho một người quý tộc. Rồi như họ dự tính, một ngày kia có một người đàn ông cao to lực lưỡng, mặc áo nhung bào, cưỡi trên con tuấn mã cùng không ít nhưng người hầu mang lễ vật tới xin cưới nàng.

Bố mẹ cô loá mắt trước số châu báu chàng rể mang tới và đồng ý cho cưới con gái ngay. Về phần Rain cô gái hiền dịu nết na xihn đẹp thì buồn rầu vì bố mẹ bắt ép cô lấy người đàn ông ấy. Không ai biêt được rằng cô đã đem lòng yêu Rom - một người làm của nhà Rain. Bố mẹ anh nợ gia đình Rain khoản tiền lớn nhưng không thể trả, thấy anh la người khoẻ mạnh nên nhà ấy đồng ý cho anh ở đợ để trả nợ dần.

Rom cường tráng như một dũng sĩ nhưng khuôn mặt và nước da trắng cùng vầng trán rộng thông minh lại toát lên một vẻ đầy học thức. Anh khoẻ mạnh lại chịu thương chịu khó, làm việc quần quật cả ngày. Những khi anh làm chăn cừu trên những đồng cỏ xa thì Rain là người vẫn ngày ngày mang cơm cho anh. Cánh đồng cỏ từ lâu đã trở thành vùng trời riêng của hai người, họ tung tăng nô đùa, Rom hay thổi sáo cho Rain nghe, anh dậy cô chăn cừu, dậy cô làm chong chóng... Những lúc bên anh Rain luôn được cười ngây ngất. Ngày nào anh cũng tặng cô một bó hoa dại, những cánh hoa trắng mỏng manh như Rain vậy. Cô đón nhận những bông hoa trong niềm vui hân hoan như đón nhận tình yêu của anh vậy. Hai người tự lúc nào đã có tình cảm sâu nặng.

Ngày nghe bố mẹ ép lấy chồng cô buồn lắm, hôm ấy cô không tới chỗ Rom mà chi lặng lẽ khóc trong phòng, cô biết bố mẹ không bao giờ chấp nhận Rom và cũng biết không thể làm họ thay đổi quyết định. Nhưng trái tim của cô đã dành trọn cho Rom. Vậy là ngày mai thôi cô phải xa anh, cô phải lấy một người lạ không một chút yêu thương. " Phải làm sao đây?" cả đêm hôm ấy cô chỉ nghĩ một câu như thế và khi trời còn đang tối thì người con gái nhỏ bé đã quyết định một điều rất liều lĩnh, cô chạy tới chỗ Rom.

- Ôi người yêu của em. Chỉ tới bình minh lên là người ta đã đến rước em về làm vợ. Chàng hỡi, phải làm sao đây?

Rom đã nghĩ sớm muộn gì thì chuyện ấy cũng xảy ra nhưng tim anh vẫn như đông cứng lại. Anh siết mạnh cô vào ngực mà trái tim như muốn vỡ vụn ra. Hai người chỉ còn biết khóc.

- Rain. Bố mẹ anh đã mất. Nếu em có thể tin anh có thể chấp nhận cuộc sống khổ cực cùng anh, anh nguyện ở bên em mãi mãi. Chúng ta hãy trốn tới một nơi thật xa em nhé?

Rain cũng đã định như thế trước khi tới và hai người quyết định chạy thật xa. Cuộc sống họ sang một trang mới. Họ chạy tới một khu rừng. Rom dựng một ngôi nhà nhỏ bên suối. Ngày ngày anh đi săn và bắt cá còn Rain thì kiếm hoa quả và ở nhà nấu cơm đợi chồng về.

Hai người đã có quãng thời gian hạnh phúc cho tới một ngày kia. Ở trong rừng có một nữ thần của các loài hoa. Vẻ đẹp của nữ thần có thể quyến rũ tất cả những người đàn ông. Nữ thần có vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa mặn mà mê hồn người. Một ngày nọ nàng ta vô tình thấy Rom đang đi săn trong rừng. Trước vẻ cường tráng thanh tú của chàng nữ thần đã say đắm và quyết tâm có chàng bằng bất cứ giá nào. Vị thần khi yêu trở nên ích kỉ đến lạ. Nàng biến thành một con nai. Rom mải mê chạy theo con mồi và không biết đã lạc sâu trong khu rừng tự khi nào nữa và cuối cùng con nai đứng trước một toà lâu đài. Rom vô cùng sửng sốt và ngạc nhiên tại sao trong khu rừng tưởng không có người này lại mọc lên một toà lâu đài nguy nga tráng lệ đến như vậy. Chàng tò mò vào xem có ai không, càng sửng sốt hơn khi thấy đầu tiên là một phòng khách rộng thênh thang trải thảm đỏ và tất cả những đồ đạc trong căn phòng đều bằng toàn những bạc, vàng, ngọc thạch. Rom tò mò:

- Xin chào! có ai ở nhà không ạ?

Bỗng có một người ăn mặc bình thường, đầu đội khăn xếp có lẽ là người hầu chạy ra.

- Dạ thưa ngài, chủ nhân của tôi đang đợi ngài trong này ạ!

Chưa hết ngạc nhiên thì lại có tin có người đợi mình. Anh hơi lo lắng nhưng vẫn đi theo người đầy tớ. Vừa vào căn phòng thì bỗng có một người con gái xinh đẹp rạng ngời như hoa bước ra, nàng mặc một chiếc váy ren lấp lánh ánh vàng như nữ thần mặt trời hiện ra truớc mắt Rom.

- Xin chào công nương! Anh đưa tay ra ngực chào tôn kính.

- Ôi! xin chàng đừng khách sáo với em. Trước chàng em chỉ là một cô gái yếu đuối mà thôi. Em đã đợi chàng từ rất lâu rồi. Chàng hãy ngồi xuống đây để đôi ta nói chuyện tâm tình!

- Dạ thưa công nương. Tôi đi săn thì vô tình lạc tới đây, giờ cũng đã xế chiều xin cáo lỗi nàng ta còn phải về sớm, vợ ta đang đợi ta ở nhà!

- Chàng hỡi, ta ở trong toà lâu đài này đã lâu lắm, chàng là vị khách đầu tiên của em. Hôm nay em vui lắm, xin chàng đừng từ chối. Chàng hay ở lại thêm một lát cùng em uống chút rượu cho vui!

Nàng mời nhiệt tình và dù sao thi chàng cũng là vị khách đầu tiên nên không nỡ từ chối. Chàng đành ở lại. Nữ thần cho người bày yến tiệc, bao nhiêu là sơn hào hải vị mà chàng chưa từng thấy bao giờ. Rồi một đám nữ tì xinh đẹp ra múa hát. Đích thân nữ thần rót rượu mời chàng và họ say sưa trong các vũ điệu, Rom đã hơi say không còn nhớ Rain đang đợi chàng về nữa. Rồi tới khi trời đã tối hẳn thì chàng cũng say. Nữ thần rìu chàng vào phòng ngủ. Trước ánh mắt mê hồn âu yếm và bàn tay mơn trớn của nữ thần chàng như không còn nhớ mình là ai và đã cùng nàng ân ái.

Trong khi ấy Rain ở nhà lo lắng cả đêm không chợp mắt, nàng định chạy đi tìm chàng nhưng rừng sâu biêt tìm đâu và lại sợ nhỡ Rom về mà không thấy mình lại lo lắng.Sáng ra khi tỉnh dậy Rom ngỡ như một giấc mơ nhưng mà chàng biết mình đã làm gì. Thấy có lỗi với Rain. Đúng lúc ấy nữ thần vào kéo chàng dậy:

- Chàng không mơ. Em hạnh phúc khi có chàng! Nàng áp đầu vào ngực Rom, quả thật chàng cũng thấy một cảm giác đê mê là lạ.

- Không. Ta xin lỗi. Ta đã không phải với nàng. Ta còn vợ nữa. Ta không thể. Ta...

- Em yêu chàng. Em không thể sống thiếu chàng. Chàng vẫn về với vợ nhưng hãy ngày ngày tới thăm em. Em rất cô đơn. Chàng không phải đi săn. Em có tất cả! nói rồi nàng khóc.

Không hiểu sao dù vẫn cảm thấy có lỗi với Rain nhưng trước những giọt nước mắt của nữ thần chàng không thể từ chối. Trước khi Rom về nữ thần đưa cho chàng một bông hoa hồng tươi thắm về tặng vợ. Khi về tới nhà thấy Rain đang ngủ gục trên bàn đợi mình Rain cảm thấy có lỗi. Chàng vuốt tóc vợ. Nàng tỉnh dậy ôm lấy chàng:

- Anh làm sao không? tại sao đêm qua anh không về. Em rất lo!

- Anh xin lỗi! Hôm qua mải đuổi theo con mồi anh bị lạc khi trời đã sẩm tối nên ngủ lại trong rừng. Rồi chàng rút bông hoa trong ngực ra:

- Anh yêu em lắm!...

Những ngày sau đó ngày nào Rom cũng đi săn nhưng thực tế là chàng tới chỗ nữ thần. Họ lại say sưa trong men rượu men tình. Và mỗi chiều trước khi Rom về ngoài những con thú nữ thần không quên đưa cho anh một thứ gì đó.

Khi thì:

- Anh đã gặp một thương nhân và ông ta đã đồng ý đổi bộ chiếc váy này lấy con nai!

Chiếc váy trắng thêu kim tuyến lấp lánh và điểm thêm mấy bông hoa trước cổ trông mới thướt tha làm sao. Rain nhìn chiếc váy lộng lẫy vô cùng thích thú. Cô vui vì chàng luôn quan tâm tới nàng. Ngày sau, Rom lại mang cung vào rừng rồi tới chỗ nữ thần. Khi về chàng mang theo chuỗi hạt xoàn.

- Em ơi. anh về rồi. Hôm nay người thương nhân đổi cho anh này. Ông ấy còn bảo nếu có nhiều thú rừng thì sẽ đổi được nhiều thứ nữa em ạ.

Chuỗi hạt xoàn nhỏ hơi biếc xanh lấp lánh trên cổ gầy cao làm rain càng thêm quý phái. Rain như mọi ngày chạy ra ôm lấy cổ chồng và đón nhân món quà không một chút nghi ngờ. Cứ thế mỗi ngày sau khi vui vẻ từ chỗ nữ thần về Rom không quên mang về cho Rain những của ngon vật lạ, châu báu, cùng những tiếng yêu thương tha thiết. Tất cả những thứ Rom đem lại cho Rain đều đẹp, đều lung linh như tranh vẽ. Cô vui vẻ đón nhận không phải vì những món quà đắt tiền mà đó là sự thể hiện tình yêu tha thiết của Rom.

Rồi một ngày kia như thường lệ nữ thần lại đưa cho Rom mang về một vật. Đó cũng là món quà cuối cùng mà anh có thể dành cho vợ. Rom cầm chiếc gương nạm ngọc ấy về nhà. Nhưng không hiểu sao lần này sau khi đón nhận món quà của chồng cô không cười nói líu lo như mọi hôm. Rom thấy lạ nhìn vợ đang trân trân nhìn vào gương chàng cũng nhìn vào xem thì... tất cả sự thật phơi ra trong gương, Rom không giải thích được gì và thật ra cũng không có gì để giải thích nữa, tất cả... Rom lạc tới toà lâu đài, những ngày vui vẻ với nữ thần và cả những lời ngọt ngào với Rain. Cô không thể khóc. Trời đất như sụp dưới chân cô. Tim cô vỡ vụn. Rain chỉ còn biết chạy và chạy, cô không biết mình đi đâu chạy mãi...

Rom hối hận nhưng tất cả đã muộn. Anh chạy tìm Rain. Chạy mãi tới khi không còn sức lực nữa cuối cùng anh ngồi lại bên bìa rừng thì... một khóm hoa trắng nở rộ những bông hoa nhỏ mỏng manh những bông hoa mà ngày xưa anh vẫn ngày ngày tặng cho Rain bé nhỏ. Tất cả đều tan biến và thứ còn lại trong tất cả của Rain là những bông hoa trắng ngày xưa - hoa Xuyến Chi.

Đừng nhìn lại nữa anh nhé! Khi em đã chấp nhận sống với nỗi đau, cũng là lúc lòng bắt đầu lặng lại… Xin anh đừng quay nhìn, dù chỉ một lần… Bởi em không thể để lòng dậy sóng… Bấy nhiêu đó cũng đủ rồi… xin cho em một chút bình yên…