Sống để yêu thương

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Cho tôi xin ít oxy


Đôi khi đi trên đường đời bạn cảm thấy ngột ngạt và khó thở…hàng đống những áp lực đề nặng trên vai….à thì là cuộc sống…à thì là công việc….à thì là ….sao mà lắm thứ thế …muốn giải tỏa tâm trạng quá…muốn thay đổi cả nghề nghiệp…chẳng biết mình làm cái gì nữa….mọi thứ đối với mình trở nên mông lung và mờ ảo quá…nó huyền ảo và chẳng cho mình cảm giác gọi là an toàn gì cả…ừ thì cứ nghĩ đơn giản cho đời thanh thản…nhưng lúc này mình biết mình chẳng thanh thản chút nào mặc dù đã dặn lòng mình phải nghĩ đơn giản đi cho nó thanh thản.

│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌│▌▌│▌▌▌
└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└└

Lúc này muốn được đi lang thang …lúc này muốn được đi dạo trên bãi biển quá…được ngắm nhìn con sóng vỗ, được ngước nhìn lên bầu trời…và được chạy nhảy tung tăng…thì có lẽ mình sẽ không bị ngạt thở nữa…

Nhớ ngày bé mỗi buổi tối được cùng con bạn thân đi dạo trên đường làng…vừa đi vừa nói chuyện…ôi sao mà thoải mái thế….Nhớ ngày bé được sống trong tình yêu thương của gia đình, của bố mẹ…cuộc sống vô lo vô nghĩ ..ôi sao mà thoải mái thế …

Ôi tuổi thơ ơi cho tôi xin một vé đi về…dù chỉ là một ngày để nhớ…để tôi có thể vô lo vô nghĩ…để tôi có thể được sống là chính mình…

Cuộc đời là những nốt nhạc đen và trắng….những nốt nhạc đen có lẽ là lúc này đây…những nốt nhạc đen phiền toái đã cướp đi ít nhiều oxy của tôi ….và để rồi những nốt nhạc trắng sẽ tới mang oxy đến …tôi biết những nốt nhạc đen kia dù có cố cướp oxy của tôi thì những nốt nhạc trắng vẫn nhiều hơn….nó sẽ đấu tranh để chống lại những nốt nhạc đen…để rồi ta biết rằng ta nên đối đầu với sóng và gió…Bởi qua hàng ngàn lớp sóng gió…là đường đến những ngày vinh quang và hạnh phúc…điều thành công nhất trong cuộc đời của mỗi người đó là Biến những thứ mình không thể làm được…thành có thể …em hèn lắm...nếu em nghĩ rằng mình không thể ….hãy hiên ngang đối đầu đi em…Mỗi người sống chỉ có một cuộc đời…Rồi ai cũng vậy khi mất đi cũng sẽ chỉ là đống tro tàn mà thôi …nhưng hãy đừng để tên mình lu mờ trong cát bụi…mà hãy khắc tên mình trên đỉnh núi “ vinh quang” biết rằng gian nan, biết rằng vất vả, biết rằng sẽ khó khăn lắm ….nào! cố gắng lên ! …hít thật sâu…rồi lại thở ra …hít thở…hít thở …



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét