anh à , có một điều mà em chẳng thể nào hiểu nổi đó là em chẳng thể nào cho ai cơ hội, chẳng thể nào mở lòng để đón nhận yêu thương từ phía họ. ...từ khi anh cất bước ra đi khỏi cuộc đời em
Đúng là ngốc thật, có ai ngốc như em không, những người đó..họ cũng tuyệt vời đó chứ ? vậy tại sao em không mở lòng để đón nhận yêu thương mà cứ giữ chặt trái tim mình nghiêng về môt người đã không còn thuộc về em, ngỗn thật...em thật là cô bé ngốc ngếch, khi ngày qua ngày, tháng qua tháng cứ sống trong những kỉ niệm ...có nằm trong mơ em cũng không thể tưởng tượng được mình lại rơi vào trong hoàn cảnh này ....tại sao? tại sao em luôn nghĩ về quá khứ khi hiện tại mới là em cần phải nghĩ đến , tại sao mỗi buổi sáng thức dậy em đều cầm chiếc điện thoại như mong chờ một điều gì đó, em biết là ko bao giờ có, nhưng cứ như một thói quen vậy.....trời ạ, sao ngốc chi mà ngốc thế ...cứ nghĩ về quá khứ làm chi ...để đau lòng đến thế ...cứ nghĩ làm gì để tim mình lại đau đớn và quặn thắt từng nút....Quên đi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
ngốc chi là ngốc vậy, ngôc sao mà ngốc thế
Trả lờiXóa